Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 464

Cập nhật lúc: 2024-12-20 11:30:44
Lượt xem: 68

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7KjPjkLZs8

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bà nội của cậu bé đã trở lại sau khi lấy nước, cũng lấy từ trong túi ra bánh bột ngô.

Cậu bé nhìn qua thức ăn phong phú của nhà Cố Tri Ý, hiện tại đối với bánh bột ngô khô cằn của nhà mình knhông có nửa điểm hứng thú.

Câu bé ném bánh bột ngô đi rồi khóc nháo: “Không, cháu muốn ăn thịt. Cháu không cần ăn cái này.”

Đại Bảo bọn họ há hốc mở to miệng, dù sao mẹ chúng đã từng nói với bọn nhóc rằng dù không thích thì cũng không nên lãng phí thức ăn.

Nhưng bây giờ nhìn người bạn nhỏ đối diện lại trực tiếp ném thẳng bánh bột ngô ra ngoài. Bọn họ không chấp nhận với loại hành vi này. Cho nên Đại Bảo giống như bà mẹ già, dạy dỗ hai đứa em trai của mình.

“Nhị Bảo, Tam Bảo, các em xem, bộ dáng này là lãng phí đồ ăn, việc này là không đúng nhớ chưa, các em không thể làm như vậy.”

Trong khi nói cậu nhóc còn chỉ vào hành vi của cậu bé phía đối diện, tỏ thái độ không đồng tình.

Nhị Bảo và Tam Bảo: Gật đầu, đồng ý! Anh trai nói rất đúng.

Sau khi Nhị Bảo đồng ý, còn không quên dặn dò lại em trai.

Khiến Cố Tri Ý và mọi người đều không nhịn được cười. Đây là tổ hợp ba anh em kỳ quái gì thế này?

Chẳng qua người phụ nữ đối diện nghe thấy được những gì Đại Bảo nói, hung hăng trừng mắt nhìn họ, sau đó đi đến nhặt chiếc bánh rơi trên mặt đất. Vỗ bụi trên bánh bột ngô, nhẹ nhàng dỗ dành cậu bé trước mặt: “Cháu ngoan, chỗ này của bà nội còn có trứng gà, chúng ta ăn trứng gà được không?”

Cậu bé nghe có trứng gà, lúc này mới ngừng nghỉ, khàn khàn hỏi: “Ở đâu? Cháu muốn ăn.”

Bà của cậu bé vội vàng lấy quả trứng luộc hồi sáng cho cậu bé ra, bóc sạch vỏ mới đặt vào trong tay cậu bé.

“Ăn từ từ, đừng để bị nghẹn.”

Thằng nhỏ không thèm quan tâm, nó ăn lấy ăn để quả trứng gà.

Chỉ là, thật đúng là bị bà nội nó nói trúng, khi ăn đến một ngụm cuối cùng, cậu bé bị nghẹn họng.

Cả khuôn mặt đỏ bừng vì bị nghẹn.

Vẫn là bà ta tiến lên giúp vỗ lưng vài cái, cho cậu ta uống một ngụm nước mới đỡ.

Thằng nhỏ ăn xong lại không vui nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-464.html.]

“Cháu vẫn đói, cháu còn muốn ăn.” Nói xong lại muốn chuẩn bị lăn lộn tiếp.

Người phụ nữ ở một bên dỗ dành cháu trai nhỏ.

Khi Lâm Quân Trạch đã trở lại, Cố Tri Ý liền lấy hết đồ ăn ra.

Khi thằng nhỏ thấy đồ ăn của Cố Trị Ý ngon như vậy lôi kéo tay bà nội nó, làm nũng với bà ta.

“Bà nội, cháu muốn ăn cái kia của bọn họ, móng heo kia.”

Nói xong liền chỉ vào móng heo kho bỏ trong hộp nhôm của Cố Tri Ý.

DTV

Cố Tri Ý làm như không có việc gì, tiếp nhận khăn lông Lâm Quân Trạch vừa mới giặt ẩm, lau khô tay cho mấy anh em.

Sau đó mới lấy một cái móng heo cho bọn họ cầm ở trong tay gặm.

Thằng nhỏ trước mặt nhìn như vậy đều chảy nước miếng, bà nội của thằng nhóc cũng không tốt hơn được bao nhiêu.

Nhìn ăn ngon như vậy, bà ta đều cảm thấy thèm chứ huống chi là con nít.

Chẳng qua bà ta nghĩ, mọi người đều ở một cái ghế lô, nên khi ăn cái gì hẳn là sẽ hỏi bọn họ một chút đi? Trong lòng bà nội thằng nhóc nghĩ như vậy.

Đáng tiếc, Cố Tri Ý giống như không biết, chỉ lo lấy đồ ăn cho mấy đứa nhỏ nhà mình.

Thấy vậy, bà nội của thằng nhóc lại mắng Cố Tri Ý không biết làm người.

Bên này lại bị đứa nhỏ nháo, nhịn không được mở miệng hỏi: “Em gái này, đứa nhỏ nhà tôi thèm như vậy, nếu không cô cho đứa nhỏ nếm thử một miếng?”

Cố Tri Ý không ngờ người này lại có thể nói ra những lời vô liêm sỉ như vậy?

Không có cách nào để tiếp tục giả vờ, cô cười gượng nói: “Thật sự xin lỗi nhé, thím này, ở đây chỉ đủ cho nhà chúng tôi ăn thôi, thật sự không có dư cho đứa nhỏ nhà bà.”

Nói xong lại lo ăn phần của mình.

Người phụ nữ vươn cổ liếc nhìn trong hộp cơm bằng nhôm, rõ ràng còn có một cái khác ở đó, không phải cô ta đang trợn tròn mắt nói dối sao? Sao không nói rõ không muốn cho cháu nội của bà ta đi.

Bà ta liền mở miệng nói: “Trong hộp cơm không phải còn có một cái sao? Vừa vặn đủ cho đứa nhỏ nhà tôi ăn.”

Loading...