Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/Qxfpf63FYL
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Nói rồi thì lôi kéo hai người về giường đệm, người phụ nữ bên cạnh đang tán gẫu với người khác. Còn cọ được của người ta một nắm hạt dưa.
Thằng bé kia thấy bọn họ lại đi về thì một mình đứng đợi nhàm chán cho nên quay lại giường đệm chuẩn bị đi tìm bà nội.
Kết quả lại nhìn thấy Nhị Bảo lôi kéo bọn Đại Bảo chuẩn bị đi tới cửa sổ bên đó thế là không thèm đi tìm bà nội nữa mà nhảy xuống giường chạy ngay qua. Lúc này bọn Đại Bảo lại quay về.
Thằng bé kia cũng trở về theo nhưng mà nó vừa mới ngồi xuống thì Nhị Bảo lại lôi kéo anh trai chuẩn bị đi. Nói là chuẩn bị thôi chứ cũng vừa mới nhảy xuống giường chứ chưa bước đi mà thằng bé kia cũng đã vọt tới bên cửa sổ.
Cứ thế mấy lượt, bọn Đại Bảo ngồi trên giường đệm với vẻ mặt bình tĩnh nhưng thằng bé kia lại mệt quá sức.
Dù sao thì lần nào bọn Đại Bảo mới nhúc nhích được một chút thì chính nó đã vọt đi. Chờ đến khi người phụ nữ giường bên quay lại thì thấy cháu nội bé bỏng của mình đang thở hổn hển ghé vào trên giường. Bà ta còn tưởng xảy ra chuyện gì nên tiến lên hỏi: “Ôi trời bé ngoan của bà, có chuyện gì thế?”
Thằng bé kia đã mệt tới nỗi không nói nên lời, chỉ vẫy vẫy tay hoãn một hồi mới nói: “Không, không có việc gì, cháu muốn uống nước, bà nội.”
DTV
Người phụ nữ nghe thấy nó nói muốn uống nước nên lập tức nói: “Ai, được được được, bà nội đi đổ nước cho cháu.”
Nói rồi thì đi đổ nước. Thằng bé ngay lập tức như thắng được cái gì đó, đắc ý quay đầu nhìn bọn Tam Bảo.
Nhị Bảo che miệng, cười trộm tới bả vai run lên. Người này ngu quá, nhìn dáng vẻ không hề thông minh một chút nào cả.
Mà đúng thật là tới Cố Tri Ý cũng không hề ngờ rằng Nhị Bảo có thể nghĩ ra được phương pháp này, đừng nói, ngay cả người lớn như cô cũng bị chiêu này của Nhị Bảo chọc cho cười đau sốc hông.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-463.html.]
Thằng bé nghịch ngợm này.
Nhưng mà cũng không nói thêm gì, mấy đứa trẻ con chơi đùa mà thôi.
Chờ đến lúc thấy cũng tới giờ cô bảo Lâm Quân Trạch đi múc nước, hiện tại Cố Tri Ý sắp có bóng ma tâm lý với tàu hỏa rồi. Dù sao cũng chỉ có vài lần ngồi xe lửa nhưng cảm giác thể nghiệm đều không ra sao cả cho nên cái công việc này vẫn nên giao cho Lâm Quân Trạch thôi.
Giữa trưa ăn bánh lạc mà buổi sáng làm trước khi đi còn có cả mấy món kho hầm.
Bên Trần Nguyệt Hương cũng cho ít trái cây nên chờ tới buổi chiều có thể lấy ra cho bọn nhỏ ăn.
Thằng bé bên kia thấy bên Cố Tri Ý nhiều món ăn ngon như vậy thì đôi mắt không rời ra được. Chủ yếu là thấy mấy món Cố Tri Ý lấy ra có cả thịt, cái mùi thơm này cho dù là đặt trong hộp vẫn chưa mở ra thì mùi hương cũng đã thấm ra bên ngoài hộp rồi.
Thằng bé kia hung hăng hít một hơi, cảm thấy bản thân mình càng đói bụng thêm.
Không phải Cố Tri Ý không thấy được ánh mắt thẳng bé giường bên, nhưng cô vẫn tận lực lảng tránh coi như không nhìn thấy. Sợ một hồi lại có một đống phiền toái.
Chính mình không thể không ăn cơm cho nên đành tránh người ta ra. Không phải trong tiểu thuyết đều viết như vậy hay sao?
Thằng bé kia không ăn được nên khóc sau đó người lớn trong nhà đứng một bên phụ họa: “Trời ơi, trẻ con muốn ăn cô cứ cho nó một chút? Có vấn đề gì lớn đâu chứ? Cô thật là nhỏ mọn.” Blah blah... Còn giảng đạo lý đạo đức nữa.
Chỉ cần ngẫm lại Cố Tri Ý lại cảm thấy cách ứng. Chỉ là cái tốt không linh mà cái xấu linh, chuyện mình càng không muốn nó lại càng xảy ra.
Cố Tri Ý cũng không biết cái này có phải là ánh sáng của nữ chính quá cường đại hay không?!!