Mặc kệ người khác, Cố Tri Ý thu dọn lại giường đệm một chút, Lâm Quân Trạch cũng ở bên cạnh hỗ trợ. Đại Bảo lại lần nữa trở về bên cạnh bọn Nhị Bảo, cùng xem phong cảnh ngoài cửa sổ với em trai.
Đây vẫn là lần đầu tiên Tam Bảo xa nhà cho nên tràn ngập tò mò với hết thảy mọi thứ bên ngoài, có chút giống vớmi lần đầu tiên Đại Bảo và Tam Bảo tới bộ đội. Nhìn thấy cái gì cũng phải chỉ cho anh trai hoặc là mẹ xem. Được bọn họ khích lệ lại cười ha hả tiếp trục ngắm phong cảnh bên ngoài.
Bởi vì đang là mùa đông cho nên không mở cửa sổ ra, trên cửa sổ ngưng đong một tầng hơi nước còn có chút sương trắng, chỉ cần ấn bàn tay lên là sẽ in lại dấu tay.
Tam Bảo giống như là tìm được một trò chơi mới mà bắt đầu vẽ lung tung lên khung cửa sổ này để tiêu khiển.
Khung cửa sổ phía sau này ba anh em ghé vào với nhau, đứa nào cũng vẽ “kiệt tác” của mình. Mà bé trai bên kia ăn kẹo xong thì liếc mắt thấy ba anh em đang chơi nên chính mình cũng chen lên.
Nhìn thấy bọn họ chơi nên đi lên đẩy Tam Bảo ra rồi chính mình chen vào chơi.
Kỳ thật cậu ta cũng không cảm thấy chơi cái này có gì vui nhưng mà nhìn thấy người khác chơi nên cậu nhóc bé này cũng có cảm giác bản thân mình cũng muốn chơi. Cho dù mình không chơi thì cậu bé cũng không muốn cho mấy người bọn họ chơi. Cũng không biết đây là cái loại tâm lý gì.
Tam Bảo bị đẩy lảo đảo một cái, cũng may là có người anh trai Đại Bảo đứng ở phía sau đỡ lấy.
Nhưng mà cũng hoảng sợ cho nên Tam Bảo khóc òa lên.
Cố Tri Ý vốn nghĩ là có hai anh trai chơi cùng nên không có nhiều vấn đề lắm không nghĩ tới mới chưa được bao lâu đã nghe thấy tiếng khóc của Tam Bảo. Cô còn tưởng rằng Nhị Bảo bắt nạt em trai, không nghĩ rằng đi qua lại thấy Đại Bảo dùng vẻ mặt hung ác nhìn bé trai kia.
Đại Bảo như vậy khác hoàn toàn với Đại Bảo hiền lành cộc lốc trong trí nhớ của cô mà hoàn toàn giống một con gà mái đang bao che cho con.
“Tam Bảo, sao vậy con?” Cố Tri Ý đi tới ôm Tam Bảo lên, ôn nhu hỏi.
“Hức hức, mẹ ơi, hư.” Nói như cáo trạng chỉ vào bé trai kia.
Mà bé trai kia như tiểu bá vương vậy, quay đầu hừ một tiếng, cũng không thèm nhìn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-462.html.]
Cố Tri Ý: ... Thằng láo toét này, thật muốn đánh!!!
Nhưng mà cuối cùng cũng không đánh mà sau khi dỗ Tam Bảo xong thì nói: “Được, chúng ta không chơi cùng với cậu ta, đi Đại Bảo Nhị Bảo, chúng ta quay về.”
Nói rồi thì dắt mấy đứa nhỏ đi trở về.
Thằng bé kia thấy không ai tranh với nó thì vô cùng đắc ý nhưng rồi lại cảm thấy nhàm chán nên cũng tự đi trở về.
Đại Bảo thấy thằng bé kia không chơi thì định lôi kéo Tam Bảo đi chơi tiếp.
“Tam Bảo, con ngoan nhé, anh cả lại dắt con đi chơi.” Không bao lâu Cố Tri Ý đã dỗ Tam Bảo nín khóc.
Đại Bảo không thấy có ai định kéo Tam Bảo đi qua đó, kết quả không nghĩ tới thằng bé kia thấy bọn họ lại muốn đi chơi mới cọ một chút rồi chạy qua đó.
Bước chân của Đại Bảo dừng lại. Thật sự không thể hiểu nổi sao người này có thể hư như vậy? Chính mình không hề chơi lại còn không muốn cho bọn họ chơi.
Vừa rồi Nhị Bảo cũng rất tức giận muốn lao đi lên đánh người. Nhưng mà đôi mắt Nhị Bảo đảo vài vòng nhớ tới lời mẹ mình dặn là gặp phải chuyện gì cũng không được tức giận, tức giận không giải quyết được bất kỳ vấn đề gì mà là phải bình tĩnh tự hỏi, như vậy mới càng dễ giải quyết vấn đề hơn.
Vì thế cậu nhóc đi lên kéo anh trai và em trai lại, nói thầm ở bên tai bọn họ vài câu. Thật ra Đại Bảo nghe hiểu được nhưng Tam Bảo vẫn có chút ngây thơ nhưng mà thấy anh cả gật đầu thì bản thân nhóc cũng tỏ vẻ như nghe hiểu nên gật đầu điên cuồng.
“Vâng vâng vâng!!” Miệng còn không quên lên tiếng khẳng định.
Cố Tri Ý đứng một bên nhìn rồi bật cười, còn chạm vào cánh tay Lâm Quân Trạch để anh xem mấy anh em nhà này.
DTV
Vì thế Nhị Bảo bắt đầu màn biểu diễn của cậu nhóc.
“Anh, em trai, chúng ta trở về đi.”