Cơm nước xong lúc đi ra khỏi nhà Trần Nguyệt Hương còn cầm một cái túi tới nhét vào trong tay Đại Bảo, nói: “Cầm đi, cũng không phải thứ đắt gì đâu, mấy đứa cầm lấy mà ăn trên đường.”
Nhà Cố Tri Ý cũng chuẩn bị lên xe, nhìn theo cả nhà bọn họ đi khuất thì Trần Nguyệt Hương cũng mới đi về nhà.
Đại Bảo và Nhị Bảo biết phải đi về nên bắt đầu từ đêm qua đã vô cùng hưng phấn. Trên cả quãng đường này tay đều vịn cửa sổ, Tam Bảo cũng học theo hai người anh trai nhìn cảnh sắc tuyết phủ trắng cả thế giới ngoài cửa sổ.
Đại khái cũng bị lây nhiễm tâm trạng của hai anh trai nên cả đoạn đường vô cùng hưng phấn, có việc gì cũng chia sẻ hết với Cố Tri Ý.
Tới ga tàu hỏa rồi thì nhà cô cảm ơn tài xế sau đó cả nhà mang theo hành lý đi vào.
Cố Tri Ý chỉ cầm có một cái bọc nhỏ còn Lâm Quân Trạch vẫn gánh vác phần lớn đồ như cũ. Cố Tri Ý thì phụ trách trông nom mấy cậu nhóc tránh cho bị dòng người làm tách ra.
Lúc này cũng sắp tới tết, tuy nói không khoa trương như lúc Tết nhưng cũng không khá hơn là bao. Vẫn phải trải qua trăm cay ngàn đắng mới tới được chỗ nằm, lần này bởi vì mấy cậu nhóc đã lớn hơn một chút cho nên phải mua ba vé giường nằm.
DTV
Lần này sau khi tới nơi thì giường đối diện đã có người nằm nhưng dù sao cũng chẳng quen nhau cho nên chỉ gật đầu coi như chào hỏi sau đó bắt đầu sửa soạn lại hành lý của chính mình.
Lúc lên xe là khoảng hơn 10 giờ, lúc này ngồi xuống nhìn đồng hồ một chút thì đã tới gần 11 giờ. Tuy nhiên hỏi thì mấy cậu nhóc vẫn chưa đói bụng cho nền Cố Tri Ý cũng không lấy đồ ăn ra ngay.
Người phụ nữ trung niên đối diện vẫn luôn quan sát tới cả nhà Cố Tri Ý, nhìn cái đồng hồ Cố Tri Ý đeo là biết điều kiện trong nhà người này hẳn là không tồi.
Chị ta còn mang theo một bé trai, chẳng qua từ sau khi Cố Tri Ý bọn họ lên xe xong thì bé trai kia vẫn chưa từng ngừng nghỉ, tiếng động vẫn luôn rất lớn, ngồi ở trên giường cứ dùng chân dẫm lên ván giường.
Chỉ là người lớn trong nhà như chị ta lại như không hề quan tâm tới, cũng không đi quan tâm hành vi ầm ĩ của con cái.
Đại Bảo là bé con ngoan ngoãn, bởi vì lúc trước Cố Tri Ý đã nói qua với bọn họ là ở nơi đông người phải yên tĩnh một chút không thể làm phiền người khác được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-461.html.]
Cho nên khi cảm thấy bé trai đối diện quá ầm ĩ, Đại Bảo mới tiến lên tương đối hữu hảo mà nhắc nhở cậu nhóc đó một chút: “Suỵt, nhỏ giọng một chút nha ~ đừng làm ồn tới người khác.”
Ai biết bé trai kia hừ một tiếng: “Tôi không thích đó, ai cần anh quản.” Nói xong lại kêu to lên.
Vẻ mặt Đại Bảo ngây ra, quay đầu nhìn Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý vẫy vẫy tay gọi cậu trở về, sờ sờ đầu cậu: “Đại Bảo cũng cảm thấy làm như vậy là không đúng phải không?”
Đại Bảo gật gật đầu.
“Không có sao cả, chúng ta đã có lòng tốt nhắc nhở nếu cậu bé đó không nghe cũng không phải vấn đề của con.” Cố Tri Ý nói an ủi.
Dù sao cũng là con cái nhà người khác nên Cố Tri Ý cũng chẳng tiện nói cái gì. Chỉ là với thanh âm này cho dù Cố Tri Ý không có ý kiến thì không có nghĩa người khác cũng vậy. Toàn bộ mọi người trong khoang tàu mua giường nằm là vì muốn thanh tịnh một chút, vì vậy đã có người nói.
“Con cái nhà ai mà không có giáo dưỡng như vậy?” Một giọng nữ bén nhọn ở một góc khác vang lên. Giọng nói này vừa nghe là biết không dễ chọc thì người phụ nữ trung niên lúc này mới không tình nguyện ngăn lại tiếng cháu trai nhỏ ầm ĩ.
“Cháu ngoan, suỵt suỵt, chúng ta yên tĩnh một hồi đã.” Có thể thấy được người phụ nữ vẫn rất chiều chuộng đứa cháu trai nhỏ này của mình.
“Không, cháu không thích.” Chỉ là bé trai kia có chút dầu muối không ăn.
Cuối cùng người phụ nữ không có biện pháp nào khác mới móc từ trong túi ra một viên kẹo, nói: “Ngoan nào, bà nội cho cháu ăn kẹo, cháu ngoan nhé.”
Lúc này bé trai mới ra vẻ miễn cưỡng đồng ý, duỗi tay nhận lấy viên kẹo rồi một mình ngồi một góc ăn.
Cố Tri Ý: “ ”
Này rốt cuộc ai là cháu trai ai là bà nội chứ?