Cố Tri Ý cũng chỉ nói vài điểm thì dừng lại. Nhưng những lời này đã đủ chấn động với những vị giáo sư vốn đã rất nhanh nhạy về kiến thức chính trị.
Nói chuyện đến cuối cùng thì Ôn Triều làm ra vẻ mặt đáng tiếc mà thở dài một hơi: “Tôi mà trở về thế này chỉ sợ là không biết ăn nói thế nào với trường học!”
Nói xong lại gật gù.
Mọi người đều biết ông ấy đang nói đùa, Cố Tri Ý cũng chỉ cười.
Giáo sư Dương sợ Cố Tri Ý cảm thấy có gánh nặng trong lòng, còn an ủi cô: “Cháu đừng để ý đến ông ấy! Ông ấy ghen ghét chú có thể tìm được học sinh tốt đấy!”
Nói xong lại bày ra vẻ mặt không đồng ý, chuẩn bị quay sang phê bình giáo sư Ôn.
Đáng tiếc, tựa như giáo sư Ôn đã biết suy nghĩ của ông.
Tự ông đi ra ngoài, tai không thèm nghe.
Cố Tri Ý nhìn thấy sự tác động qua lại giữa hai người cũng chỉ biết cười. Từ đó có thể nhìn ra được mối quan hệ giữa họ hẳn là rất tốt, nếu không sẽ không tùy tiên đùa giỡn như vậy.
Vốn dĩ Cố Tri Ý còn muốn mời hai người họ ở lại ăn cơm, nhưng cả hai đều không tiện nên phất tay rồi rời đi.
Tiễn hai người họ ra đến cửa rồi được Trịnh Quang Huy dẫn đi.
Đợi đến khi đóng cửa lại, Lâm Quân Trạch đột nhiên bế Cố Tri Ý lên.
“Ôi, anh là gì vậy?” Cố Tri Ý bị bế lên. Cô xấu hổ vỗ vào vai Lâm Quân Trạch.
“Vợ à, em thật sự rất giỏi!” Nói xong đã bẹp một tiếng hôn Cố Tri Ý.
“Được rồi, mau thả em xuống, bị người khác nhìn thấy thì không hay.”
Sắc mặt Cố Tri Ý đã đỏ bừng, cô bảo Lâm Quân Trạch thả mình xuống, nhưng không ngờ Lâm Quân Trạch này lại giờ trò đùa dai.
“Anh không thả. Lại vừa khéo, cũng chẳng có ai nhìn thấy.”
Đại Bảo, Nhị Bảo và Tam Bảo: ...
Không đâu. Cha, chúng con thấy đấy ạ!!!
Hơn nữa lại còn thấy rất rõ ràng.
Hai người họ dính vào nhau một hồi, Cố Tri Ý mới nhìn thấy ba anh em đang lén lút bên ngoài.
Nhất thời lại càng xấu hổ hơn nữa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-458.html.]
DTV
Cô thẹn quá hóa giận gọi: “Lâm Hạo Nhiên! Lâm Hạo Kiệt! Lâm Hạo Thần! Vào đây cho mẹ!”
Xong rồi! Lúc mẹ gọi tên đầy đủ thế này thì cũng là lúc họ gặp nạn.
Ba anh em khổ não bước vào.
Ba đứa đứng xếp hàng trước mặt Cố Tri Ý. Nhị Bảo tranh thủ thừa nhận sai lầm trước tiên: “Mẹ, chúng con không thấy gì hết.”
Ừm, nói thế này thì không bằng đừng nói cho xong.
Đại Bảo đỡ trán. Cậu bé thấy em trai ngốc nghếch giống như đồng đội với heo vậy.
Chỉ là lúc này cậu vẫn không nói lời nào, chờ đợi mẹ định đoạt vậy.
“Hửm? Thật sự là không thấy đó chứ?”
Cố Tri Ý cố tình tỏ vẻ hung dữ hơn, Nhị Bảo sợ rồi.
Nhưng Tam Bảo lại nhanh hơn anh trai, cậu bé tiến lên ôm lấy chân của Cố Trị Ý, bi bô nói: “Nhìn, hôn.”
Lần này thì khỏi cần nói gì nữa.
Đại Bảo cảm thấy mình thật sự rất khổ sở, bị hai đứa em trai ngu ngốc này liên lụy rồi.
Cố Tri Ý đề cha con họ tự tâm sự với nhau, bản thân cô không muốn để ý đến nữa.
Thật sự bị các con nhìn thấy rồi! Quá mất mặt mà!
Lâm Quân Trạch cũng rất bất đắc dĩ, anh ngước mắt nhìn ba đứa con trai trước mắt mình, ho khan một tiếng, nói: “Vừa rồi các con không nhìn thấy gì hết. Có nghe không?”
Nhị Bảo ngây ngô, không hiểu, hỏi: “Thế nhưng chúng con đã thấy rồi!”
“Có thấy rồi cũng như không thấy. Có nghe không?” Lâm Quân Trạch thẳng tay uy hiếp.
Ba đứa bé gật đầu. Được rồi, nếu cha đã nói không nhìn thấy thì không nhìn thấy vậy.
Lúc này Cố Tri Ý đi vào làm cơm. Chờ cho cơm nước xong xuôi thì trong nhà đã lục tục có người đến, trong tay họ còn mang theo chút đồ ăn, đều nói là đến chúc mừng.
Dù sao thì sáng nay, chuyện này cũng được xem là tin tức nổi bật nhất trong khu nhà tập thể rồi.
“Ban đầu tôi đã nói mà, em dâu này xem ra không đơn giản. Cô nhìn xem, bây giờ còn là trạng nguyên hệ khoa học xã hội của tỉnh Liêu bên này rồi. Thật sự đúng là không tầm thường!” Người nói chuyện chính là vợ của một doanh trưởng, bình thường cũng không thường nói chuyện nhiều với Cố Tri Ý, lời thế này cũng có vẻ hơi nịnh nọt.
Chỉ là Cố Tri Ý cũng chỉ cười cho qua, lễ phép trả lời lại.