Nói xong còn hung dữ trợn mắt liếc nhìn Ôn Triều. Nhưng giống như ông đã nghĩ đến việc gì đó mà ánh mắt đã thay đổi, muốn bao nhiêu đắc ý, có bấy nhiêu đắc ý.
Đến mức chọc cho Ôn Triều tức đến nghiến răng.
Bản thân ông ấy có cái số gì thế này? Vất vả biết bao nhiêu mới đào ra được một người kế tục, thế mà lại là người quen của lão Dương!
Người này làm thế nào mà đào ra được người ta thế này?
Thật sự đau đầu! Rất đau đầu!
Dĩ nhiên giáo sư Dương cũng nghĩ đến vấn đề này, ông cảm thấy bản thân mình xuất chiêu, quả nhiên không tầm thường.
Cố Tri Ý cũng có lòng tử tế không đi vạch trần ông. Vì dù cho giáo sư Dương không xuất hiện ở đây thì bản thân cô vẫn sẽ đi theo sự lựa chọn ban đầu.
Chỉ là vì giáo sư Dương đã đến nên cô vẫn phải nể mặt ông
Cô khẽ gật đầu nói: “Như thế này ạ, đúng là cháu khá vừa ý với đại học Hoa Thanh bên kia hơn.”
Nói xong thì ngại ngùng cười với Ôn Triều.
Khi Ôn Triều biết hai người họ có quen biết nhau thì ông đã biết phần thắng của bản thân không cao.
DTV
Cũng xem như đã có chuẩn bị tâm lý rồi.
Cho nên lúc này ông không có cảm thấy quá thất vọng.
Ôn Triều cười, khoát tay nói: “Đừng ngại, đừng ngại! Tôi cũng là người được trường học giao nhiệm vụ này, nếu cháu đã có trường học mình vừa ý thì chúng tôi cũng sẽ không làm khó cháu. Chúng tôi đều là người muốn bồi dưỡng nhân tài cho đất nước cả, đi đâu học cũng đều như thế cả.”
Tuy nói là vậy nhưng lời nói lại mang theo chút vị chua là thế nào nhỉ?
Đến cùng thì Ôn Triều vẫn cảm thấy hơi tiếc nuối, nhưng bây giờ đã không còn cách nào cả.
Mà ở bên này, giáo sư Dương đã vô cùng đắc ý.
Ông lôi kéo Cố Tri Ý lập tức muốn nói rõ về vấn đề đãi ngộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-457.html.]
Thế nhưng cứ đứng nói chuyện ở cửa ra vào thế này cũng không thích hợp, thế là Cố Tri Ý đã mời mọi người vào nhà.
Mọi người vây xem xung quanh thấy không có gì náo nhiệt nữa thì họ đã nhao nhao tản ra. Chỉ là sau khi đi rồi thì vẫn tự năm tụ ba thảo luận tiếp.
Hôm nay, Cố Tri Ý rõ ràng đã khiến họ ngạc nhiên, đúng là rất chấn động.
Nhưng cũng khiến người ta hâm mộ.
Mà bên này, Lâm Quận Trạch để Cố Tri Ý tiếp đãi khách, còn anh lại ngược xuôi chuẩn bị nước cho mấy người họ, sau đó,mọi người mới ngồi xuống bắt đầu hàn huyện.
“Tiểu Cố à, học phí bên trường chúng tôi cũng là hoàn toàn miễn phí, cũng có phụ cấp, mà với một trạng nguyên thì vẫn đó chút ưu đãi. Đến lúc đó cháu cứ yên tâm nhé!”
Cố Tri Ý gật đầu: “Việc này thì cháu yên tâm ạ. Quốc gia đã đưa ra quyết định thế này thì chắc chắn sẽ giúp đỡ giải quyết những nỗi lo về sau giúp cháu, cháu cũng cảm ơn chú đã tự mình chạy đến đây một chuyến.”
Cố Tri Ý nói lời này khiến những người ở đây đều cười lên.
Quốc gia đúng là võ cùng coi trọng lần thi đại học này.
Cũng hao tốn tiền tài, sức lực để bồi dưỡng nhân tài.
Mấy người ngồi xuống hàn huyên một hồi, chủ yếu là nói đến mấy thứ như hệ báo chí gì đó.
Chỉ là hệ báo chí này cũng chính là một khối của ngành Trung văn.
Bởi vì lần thi đại học này tương đối vội vàng nên rất nhiều hệ còn chưa được phân ra độc lập.
Chỉ là tất cả đều thuộc cùng một khoa, nên khi đã ngồi xuống thì khó tránh khỏi sẽ nhắc đến mấy vấn đề khá nhạy cảm của quốc gia trong giai đoạn này.
Nhưng Cố Tri Ý cũng không kiêng kị, cơ hội tốt thế này, nếu cô không chịu nắm bắt thì còn chờ đến bao giờ nữa.
Giáo sư Dương đã biết rõ ý của Cố Trị Ý. Trước kia đã từng gặp nhau trên xe lửa, đúng là Cố Tri Ý rất có chính kiến của riêng mình.
Mà Ôn Triều càng nghe càng ngạc nhiên lại càng hoảng hốt. Thế là trong lòng ông ấy lại thêm tiếc nuối vì đã bỏ lỡ một nhân tài thế này.
Đương nhiên, trừ một số lịch sử Cố Tri Ý đã biết trước ra, thì cô vẫn đưa ra lời giải thích của riêng cá nhân mình.
Ví dụ như, vào lần thi đại học này, ví dụ như đàm phán quốc tế trước kia, hay liên quan đến quốc gia khác. Còn có sự phát triển sau này của nông dân…