Cuộc thi trầm lắng xuống trong suốt mười năm, mọi người đều rất coi trọng, có thể có một người làm sinh viên, cũng là tự cho bộ đội mặt mũi.
Chỉ là, thời điểm những người khác đều lục tục nhận được thư thông báo trúng tuyển, thư thông báo của Cố Tri Ý lại vẫn chậm chạp không thấy đâu.
Thời gian đã sắp đến tết rồi. nếu còn tiếp tục nán lại nữa. sơ là sẽ không kịp về nhà trước năm mới.
Cho nên Cố Tri Ý trực tiếp quyết định luôn, không đợi nữa,r đến lúc đó nhờ chị dâu Trần Nguyệt Hương nhận trước cho là được rồi.
Vì thế Lâm Quân Trạch liền đi mua vé xe của ngày mai.
Cố Tri Ý ở nhà thu dọn hành lý cần mang về.
Thật ra chủ yếu cũng đều là một số quần áo, đồ ăn vặt, Cố Tri Ý đã mua rồi bỏ vào trong không gian.
Dù sao vác thứ này lên người cũng rất mệt mỏi, nếu có thể đặt vào trong không gian thì cứ đặt vào đó thôi.
Chuẩn bị thêm một số thức ăn trên đường đi cho mọi người trong nhà là được.
DTV
Đại Bảo và Nhị Bảo đều đã ra ngoài chào các bạn nhỏ của mình, nói với chúng về chuyện hai anh em phải quay về, và biểu cảm trên mặt lại vô cùng hưng phấn.
Người nhà của bộ đội có hai người đi thi đại học, ngoài mặt tổ chức có hứa hẹn đến lúc đó sẽ thưởng cho, khích lệ tinh thần một chút.
Nhưng mọi người nhìn thấy Cố Trị Ý không có nhận được thư thông báo thì cũng ôm thái độ chế giễu mà thôi.
Không khỏi có người ở sau lưng ghen ghét.
“Cho nên mới nói, dáng dấp có đẹp thì làm gì được chứ? Phụ nữ mà vẫn phải có đầu óc, giống Ngọc Hoa cô vậy, lão Đơn nhà cô còn không vui mừng đến điên lên sao?”
“Đúng vậy, không giống một số người, mất mặt, xấu hổ, nghe nói còn không biết tự lượng sức mình viết đại học Hoa Thanh?”
“Ôi, Hoa Thanh này không phải tùy tiện là có thể vào được đâu.”
“Cô ta có thể đậu được Hoa Thanh, vậy không phải tôi cũng đậu đại học Kinh Đô rồi sao?
Ha ha ha ha ha ha! Tất cả mọi người đều cười lên.
Mà bên này, Lâm Quân Trạch vừa mua được vé xe lửa trở về, lúc anh đi ngang qua cổng nhìn thấy người đưa thư đang hô hào gọi tên vợ mình.
Lúc này Lâm Quân Trạch lập tức ngừng lại, không rõ ràng hỏi: “Của Cố Tri Ý sao?”
“Ôi, đúng rồi, là của Cố Tri Ý. Từ Hoa Thanh đến. Ôi, là người nhà của anh sao? Chúc mừng! Chúc mừng!” Người đưa tin cũng rất có mắt nhìn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-454.html.]
Lúc này, anh ta đẩy thư trong tay đến.
Lâm Quân Trạch nhận lấy phong thư rất mỏng trong tay, nhưng lúc này trọng lượng trong tay anh lại vô cùng nặng nề.
Sau khi cảm ơn người đưa thư xong. Lâm Quân Trạch cưỡi lên xe, chạy nhanh về khu nhà tập thể bên kia.
Còn chưa đến cửa nhà đã bắt đầu hô hào gọi người.
“Vợ ơi, vợ ơi,... mau ra đây. Thư thông báo đến rồi này!”
Lúc này, Lâm Quân Trạch đâu có chỗ nào mà giữ gìn hình tượng nữa. Vợ của anh thật sự có tiền đồ mà!
Mặt mày anh sáng sủa thế mà còn không bằng cô.
Cũng không thèm nghĩ xem bản thân mình có đánh mất hình tượng đi rồi không
Lúc này, vừa vặn nhìn thấy mấy chị dâu kia vẫn còn ở chỗ đó trò chuyện, họ còn đang chuẩn bị về nhà, thế là đã nghe thấy tiếng gọi to lớn kia của Lâm Quân Trạch khiến cho bước chân phải dừng lại.
Vậy là được chọn rồi sao?
Không phải nói đã điền Hoa Thanh sao?
Chẳng lẽ?
Không! Không thể nào!
Mọi người cũng không tin.
Cố Tri Ý đang thu xếp đồ đạc, cô nghe thấy giọng nói của Lâm Quân Trạch thì thả đồ xuống, lập tức chạy ra cửa.
Vừa ra thì lập tức nhìn thấy Lâm Quân Trạch đã ném chiếc xe và đang chạy đến phía cô.
Cô tức giận nói: “Trúng tuyển thì trúng tuyển, anh giữ hình tương chút!”
Ngược lại Cố Tri Ý lại không cảm thấy có gì bất ngờ cả.
Thế nhưng Lâm Quân Trạch thật sự rất vui mừng, anh tiến lên ôm Cố Tri Ý rồi xoay cô vài vòng.
Sau đó mới buông cô xuống, thúc giục nói: “A, đúng rồi, vợ à, em nhanh mở ra xem! Có phải là thư thông báo của đại học Hoa Thanh không?”
Cố Tri Ý liếc mắt. Cái này còn có thể là giả sao?”