Giống như một đứa trẻ hiểu chuyện, từ từ thở dài, sau đó tự mình chơi tiếp ở trong không gian.
Không gian nghiễm nhiên đã trở thành không gian vui đùa tư nhân của Tam Bảo.
Một mình nó ở bên trong cũng có thể chơi đến quên trời quên đất.
Cố Tri Ý đến tận thời điểm tỉnh lại mới phát hiện ra Tam Bảo còn chưa có ra ngoài, vội vàng đi vào trong không gian, ôm Tam Bảo ra khỏi đó.
Tam Bảo nhìn thấy mẹ mình đột nhiên xuất hiện. Ném món đồ chơi trong tay xuống, bàn chân nhỏ bạch bạch bạch chạy về phía đó.
Sau đó dùng vẻ mặt lên án mà nhìn Cố Tri Ý, giờ đã được hơn một tuổi rồi, một vài từ đơn giản đã có thể nói ra được.
“Mẹ, hư, bảo bảo.”
Vi phiên dịch gia mười sao - người mẹ ruột Cố Trị Ý: Me thật là hư. để bảo bảo ở lại một mình ở trong này.
Cố Tri Ý hôn hôn nó, ý đồ muốn làm nó quên chuyện này đi.
Không nghĩ tới lúc này Tam Bảo thế nhưng không chấp nhận điều đó, duỗi tay ra liền đẩy Cố Tri Ý ra ngoài.
Cố Tri Ý vừa vặn nghe được thanh âm của Đại Bảo đang kêu cô ở bên ngoài, vôi vàng ôm lấy Tam Bảo đi ra khỏi không gian.
Đi ra ngoài lại dỗ dành sau!
Đây là nhãi con nhà mình, còn có thể làm thế nào bây giờ?
Đại Bảo vừa vào phòng liền nhìn thấy mẹ nhà mình vẫn luôn đang hôn hôn Tam Bảo. Tức khắc liền cảm thấy ghen tị.
Bò lên trên giường đất, dính lấy Cố Tri Ý: “Mẹ ơi. Đại Bảo tỉnh rồi nè.”
Cái ý tứ nhắc nhở này quả thực không thể rõ ràng hơn được nữa.
Cố Tri Ý: “Mẹ biết rồi.
Đại Bảo:....... Mẹ hết yêu con rồi.
Ngồi ở một bên ai oán ra mặt.
Cố Tri Ý bên này thật vất vả mới dỗ dành xong Tam Bảo, Đại Bảo bên này lại không cao hứng.
Cố Tri Ý:......
Tôi ngày hôm nay đã tạo nghiệt gì thế này?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-453.html.]
Cho nên, sinh nhiều con trai như vậy có lợi ích gì?
Cũng không phải là con gái, phải là con gái thì mới đáng yêu.
Năm nay ăn tết cả nhà Cỗ Trị Ý chuẩn bị quay trở về bên kia ăn tết.
Nhưng mà cũng phải chờ được cái thư thông báo trúng tuyển rồi mới có thể đi được.
Mà Lâm Quân Trạch bên này, cũng tham gia thi cử.
Muộn hơn hai ngày so với Cố Tri Ý, việc này rất không giống với trong kia, đó chính là nói việc này không quá giống với trong trí nhớ của Cố Tri Ý.
Bởi vì dựa theo trong trí nhớ của chính bản thân cô, là mọi người đều cùng nhau thi trong cùng một ngày.
Có lẽ là bởi vì Lâm Quân Trạch bên này tương đối đặc thù sao?
Nhưng mà lần thi cử này của Lâm Quân Trạch đúng thật là tương đối đặc thù, nó được coi như là một cuộc thi thăng chức hết sức quan trọng đối với công việc của kiếp sống này của anh.
Đầu tiên là khảo nghiệm trình độ văn hoá của anh trước, cái này Lâm Quân Trạch thường xuyên học tập luôn cùng với Cố Tri Ý, cho nên thật ra không có vấn đề gì.
Còn có một cái nữa chính là tu dưỡng chuyên nghiệp, là loại khảo hạch đặc thù chuyên dành cho quân nhân.
Nếu là thông qua được rồi, đến lúc đó có khả năng phải đi đến trường quân đội bên kia để được đào tạo sâu hơn.
Lâm Quân Trạch cũng đã nghe đoàn trưởng Trịnh nói qua cái đó một chút.
Cho nên cũng nâng lên toàn bộ tính thần để đối đầu với cuộc thi lần này.
Cái lúc đăng ký ghi danh vào trường quân đội ở địa phương nào, Lâm Quân Trạch không chút do dự mà lựa chọn trường học ở kinh đô.
Nguyện vọng của Cố Tri Ý đã nói qua với anh, hai vợ chồng đương nhiên là muốn ở chung một chỗ với nhau sẽ tốt hơn nhiều.
DTV
Hơn nữa trong bốn năm đại học đó, nếu tách nhau ra lâu như vậy cũng không tốt.
Cho nên chuyện Lâm Quân Trạch lựa chọn trường ở kinh đô bên kia cũng đã nằm trong dự kiến.
Sau khi tới tháng mười hai, mọi người đều đang khẩn trương mà chờ đợi thư thông báo trúng tuyển.
Mỗi ngày đều có người muốn đi đến phòng bảo vệ bên kia để hỏi một chút xem bản thân có nhận được thư từ gì hay không.
Lâm Quân Trạch bên này cũng đã cố ý dặn dò qua. Nếu là có thư tín của Cố Tri Ý, bảo bọn họ nhất định phải thông báo trước tiên.
Đương nhiên, cho dù là Lâm Quân Trạch không nói, những người này cũng biết nên làm như thế.