Người này rõ ràng đã từng nấu cơm, bây giờ lại nói cơm mình nấu không thể ăn được?
Cuối cùng Lâm Quân Trạch cũng chỉ có thể nói rõ ràng ra: “Vợ à, anh không có tiền mua đồ ăn, trong nhà cũng chỉ có chút đồ không đủ dinh dưỡng đó, cũng không thể để cho con bị đói được mà có đúng không?”
Cố Tri Ý đỡ trán. thời điểm ra khỏi nhà sao mình lại có thể quên tiệt luôn vụ này kia chứ.
Không đúng!
“Không có tiền vậy anh thuê phòng khách sạn bằng cách nào?”
Cố Tri Ý hoài nghi mà nhìn anh.
Lâm Quân Trạch ho khụ một tiếng.
“Vợ, cái đó, là anh tìm người mượn đó.”
Lâm Quân Trạch nói đến cái này cũng là có chút ngượng ngùng.
Loại chuyện không có tiền này nếu như bị binh lính dưới trướng biết được nhất định sẽ lại chê cười anh.
Khụ khụ khụ.
Cố Tri Ý đúng là thật sự không nghĩ tới!
Được rồi, việc này là cô sai, cô không nghĩ tới Lâm Quân Trạch lại thật sự không tự mình cất giấu chút tiền thuê nhà nào.
Chỉ là mấy ngày nay làm phiền đến vị chị dâu Trần Nguyệt Hương kia rồi, Cố Trị Ý về đến nhà liền đi đến nhà chị trước để nói lời cảm tạ.
Trần Nguyệt Hương không thèm để ý nói: “Ai, có phải là chuyện gì lớn đâu, chị cũng đã nói rồi, em cứ yên tâm đi thi đi, mấy đứa nhỏ vẫn còn chị trông giúp em mà.”
Cố Tri Ý cũng không nhiều lời, sự cảm kích nhiều lúc dùng hành động để thể hiện là được, cũng không phải chỉ là mấy câu nói trên miệng.
Trần Nguyệt Hương cũng rất ăn ý mà không hỏi Cố Tri Ý thi thế nào.
Cố Tri Ý cũng coi như không biết, cảm thấy nhẹ nhõm một hồi.
Miễn cho mỗi người hỏi lại phải trả lời lại thêm một lần, như thế mệt biết bao nhiêu.
Nói thêm vài câu liền quay trở về nhà.
Buổi tối chuẩn bị sẽ làm một bữa ăn ngon cho mấy cha con bọn họ, khao cái đâu dày của bọn họ một bữa.
Cô rời nhà hai ba ngày liền, đây cũng là ủy khuất bọn nhỏ, phải đi theo người cha ruột Lâm Quân Trạch này.
Quá thô lỗ thẳng thắn.
Buổi tối ăn được đồ ăn đó mẹ ruột làm, mấy đấu nhỏ đều ăn nhiều hơn một chén cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-452.html.]
Ăn xong còn bày ra vẻ mặt thỏa mãn mà khen: “Vẫn là mẹ tốt hơn.”
“Đúng vậy, mẹ là tốt nhất, mỗi lần đều sẽ cho chúng con làm đồ ăn ngon, không giống như ba ba nhà chúng ta.” Nhị Bảo nói xong còn cố ý liếc mắt nhìn người ba ruột nhà mình một cái.
Tiểu tử thúi, cánh cứng rồi có đúng không?
Rõ ràng là một hiểu lầm, nhưng lại không có biện pháp nào, người cha ruột Lâm Quân Trạch này nồi vẫn phải đội.
Mấy đứa trẻ đối với việc ba ba “ngược đãi” bọn nó trong suốt mấy ngày liền có thể nói là có ý kiến rất lớn.
Buổi tối đợi Đại Bảo và Nhị Bảo đi vào phòng ngủ kia, Cố Tri Ý liền nói với Lâm Quân Trạch, những chuyện phát sinh lúc trước ở trường thi.
Lâm Quân Trạch nghe xong liền cực kỳ tức giận.
May mắn là vợ nhà mình có chỗ có thể dùng để giấu được đồ vật, nếu không thì cứ như thế mà bị người ta đổ oan, vậy lần thi cử này không phải là đã thất bại rồi hay sao?
Vậy sự nỗ lực bao lâu nay của vợ mình đều bị uổng phí cả.
Nắm lấy tay của Cố Tri Ý nói: “Vợ, em yên tâm, chuyện này anh nhất định sẽ bàn bạc thật tốt với người đàn ông của cô ta.”
Cố Tri Ý cũng không có ý kiến gì.
Dù sao thì cô cũng có người chống lưng cho, sợ cái gì?
Thời điểm nên ỷ lại người đàn ông thì vẫn nên ỷ lại.
Không phải!!!
“Làm gì đó?”
Cố Tri Ý trừng mắt nhìn cái tay không chịu an phận của người nào đó.
“Khụ khụ, vợ à, đã lâu rồi.” Ý tứ trong mắt không quá rõ ràng.
Lúc trước bởi vì băn khoăn chuyện vợ mình sắp sửa phải đi thi, Lâm Quân Trạch sợ bản thân quấy rầy đến Cố Tri Ý, phải nhịn suốt một tháng trời.
Bây giờ thi thì đã thi xong rồi, cũng không có chuyện gì nữa, chỉ còn chờ mỗi kết quả nữa thôi.
Chuyên nên làm vẫn phải làm.
Cố Tri Ý bởi vì chuyện hôm nay đã oan uổng cho anh, nên ngược lại cũng không ngăn cản anh.
Đưa Tam Bảo vào trong không gian.
Hai người mới bắt đầu... Làm chuyện không cho phép .
Khụ khụ, đêm vẫn còn dài mà.
DTV
Mà Tam Bảo đáng thương nhà chúng ta, thời điểm tỉnh lại phát hiện bản thân lại tiếp tục ở trong không gian.