Cho nên mấy buổi thi của sau đó vẫn tiếp tục rất thuận lợi.
Nhưng mà bởi vì khoa mà Cố Tri Ý thi vào chính là hệ thông tin, cho nên nhiều thêm một môn ngoại ngữ.
Hết thảy đều vẫn đang nằm trong tầm kiểm soát của Cố Tri Ý.
Mỗi một lần đều sẽ nộp bài thi trước giờ, những học sinh cùng trường thi với cô đã tập mãi thành thói quen.
Mọi người cũng đều cho rằng Cố Tri Ý là bởi vì không làm được bài nên mới bắt buộc phải nộp trước giờ.
Suy cho cùng thì đều là học sinh như nhau cả, có ai lại không kiên trì tới tận mrột giây cuối cùng chứ, chỉ sợ bản thân làm bài không đúng chỗ, hay là thiếu sót rơi rớt mất cái gì.
Cố Tri Ý một thân nhẹ nhàng mà ra khỏi trường thi.
Kỳ thật Cố Tri Ý từ rất sớm đã bị người khác theo dõi.
Đương nhiên theo dõi cô không phải người nào khác xa lạ mà chính là giáo viên giám thi của môn thi thứ nhất toán học.
Cũng không phải là đề bài quá khó, mà chỉ là bởi vì phương thức giải đề của Cố Tri Ý tương đối thú vị mà thôi, cho nên mới chú ý đến cô nhiều hơn.
Vị giáo viên này cũng nằm trong giới toán học, lần này đi vào cái huyện thành nhỏ này để làm giám thị, không nghĩ tới lại còn có thể gặp được nhân tài.
Cố Trị Ý cũng không biết, sau khi ra khỏi trường thi, liền nhìn thấy Lâm Quân Trạch cùng với ba đứa nhỏ đang đứng chờ ở nơi đó.
Nhìn thấy Cỗ Tri Ý đi ra ngoài, đều cực kỳ kích động mà phất phất tay.
Nhóc Nhị Bảo chuyên đi cáo trạng này, nhìn thấy Cố Tri Ý liền chạy đến gần, ôm lấy đùi của Cố Tri Ý, lên án nói: “Mẹ, mẹ đã thi xong rồi sao? Có phải là có thể trở về nhà rồi hay không ạ?”
“Đúng vậy, làm sao thế?”
DTV
Cố Tri Ý sờ sờ đầu của Nhị Bảo, vừa nhìn một màn liền biết là cậu nhóc có chuyện muốn nói.
Quả nhiên!
Nhị Bảo lên án nói: “Ba ba không nấu cơm cho chúng con, chỉ cho chúng con ăn cơm với đường, vẫn là thím Hương Hương thấy chúng con quá đáng thương, nên mới cho chúng con đi vào nhà thím ấy ăn cơm.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-451.html.]
Đại Bảo đứng ở bên cạnh gật gật đầu, hai đứa nó kẻ xướng người hoạ cứ thế bán sạch sẽ người cha ruột của mình.
Cố Tri Ý.......
Ánh mắt tử vong nhìn về phía Lâm Quân Trạch, người đàn ông này, rõ ràng là tự bản thân anh có thể nấu được cơm, thế mà lại không nấu cơm cho mấy đứa nhỏ ăn.
“Vợ ơi, không phải thế đâu mà, em nghe anh giải thích đi.”
Lâm Quân Trạch người này có thể nói là khát vọng sống sót rất mạnh.
Cố Tri Ý gật gật đầu, “Được! Trở về cho anh thời gian để giảo biện thật tốt.”
Nói xong liền ôm lấy Tam Bảo lúc này đang nằm trong lòng n.g.ự.c anh.
Tam Bảo đã vài ngày không thấy được mẹ, vừa nhìn thấy Cố Tri Ý liền trở nên kích động không thôi, vừa vào trong lòng n.g.ự.c Cố Tri Ý liền gắt gao ôm lấy cổ của Cố Tri Ý.
“Mẹ, nhớ nhớ.”
“Ai nha, mẹ cũng nhớ Tam Bảo lắm nha. Đi thôi, chúng ta cùng trở về nào.”
Lâm Quân Trạch bởi vì là đi cùng mua sắm xe qua đây, vừa vặn mua sắm xe cũng lái đến đây rồi, đoàn người liền đi trước.
Trên đường Lâm Quân Trạch cũng không hỏi Cố Tri Ý thi thố thế nào.
Anh đối với cô vợ nhà mình vẫn rất có lòng tin, hơn nữa cho dù là thi rớt, không phải là vẫn còn có anh nữa hay sao?
Về đến nhà mọi người cũng rất ăn ý mà không có đề cập đến chuyên này.
Nhưng mà, Cố Tri Ý vẫn muốn tìm anh tính số.
“Nói đi, sao anh lại không chịu nấu cơm cho các con ăn?”
Lâm Quân Trạch gãi gãi đầu, ngượng ngùng nói: “Vợ à, cơm anh nấu không thể ăn được.”
“Hử?” Lại tiếp tục được đối diện với ánh mắt g.i.ế.c người của Cố Tri Ý!!