Sau khi nhìn lén xong, người phụ nữ kia còn kể lại chuyện này cho các chị em tốt của mình cùng nghe. Mọi người đều cảm thấy Cố Tri Ý đúng là không biết tự lượng sức mình, không biết ước lượng xem mình nặng mấy cân mấy lượng. Chuyện này nhanh chóng được lan truyền trong viện người nhà, mọi người đều biết vợ Lâm phó đoàn trưởng muốn thi vào đại học Hoa Thanh. Đối với chuyện này thì có người ghen ghét mà cũng có người cảm thấy Cố Tri Ý có thể thi đậu.
Cố Tri Ý cũng chỉ điền một nguyện vọng là ngành thông tin của đại học Hoa Thanh. Trong lòng Cố Tri Ý vẫn luôn chắc chắn từ trước, hiện tại cũng càng biết rõ mình muốn làm cái gì cho nên cô không hề do dự về việc lựa chọn ngành học chút nào.
Thế nhưng cô lại không ngờ rằng chuyện này lại bị người khác nhìn lén, lại còn lan truyền ra ngoài. Những người phụ nữ kia đúng là miệng rộng thật đấy!
Chẳng qua Cố Tri Ý cũng không quá để ý đến chuyện này, đến lúc đó dùng kết quả để nói chuyện cho nhanh chứ không cần phải giải thích nhiều.
Điền nguyện vọng xong, mấy ngày sau sẽ phải đi thi, Cố Tri Ý tham gia thi ở huyện thành.
Thời tiết hôm nay cũng không tệ lắm, dù đã có ánh nắng mặt trời nhưng bên ngoài vẫn thực sự rất lạnh nên Cố Tri Ý phải bọc mình kín mít, cũng kiểm tra kỹ lại những thứ mình cần mang một lượt. Đại Bảo và Nhị Bảo đều cảm thấy rất mới mẻ, vậy mà mẹ cũng phải đi thi giống như hai bọn họ sao?
Cơm sáng hôm nay là do Lâm Quân Trạch nấu, anh nấu hai quả trứng gà và một cái bánh quẩy. Cố Tri Ý nhìn thấy bữa sáng quen thuộc này thì khế đỡ trán, không ngờ xuyên về quá khứ nhiều năm như vậy rồi mà bữa sáng quen thuộc này vẫn không hề thay đổi.
Đại Bảo nhìn thấy mẹ cũng có bữa sáng một trăm điểm thì đứng một bên vỗ tay, “Oa oa oa, chúc mẹ thi được một trăm điểm nhé!”
Cố Tri Ý khom lưng hôn Đại Bảo một cái, nói: “Cảm ơn Đại Bảo nhà chúng ta!”
Nhị Bảo ghen tị nói theo: “Con chúc mẹ, chúc mẹ... thắng lại trở về!”
Đại Bảo thở dài sửa lại cho em trai: “Là thắng lợi trở về mới đúng!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-447.html.]
“Em biết mà, em cố ý nói như vậy đấy!” Nhị Bảo giáo biện.
Cố Tri Ý không hề bủn xỉn, cũng hôn Nhị Bảo một cái.
DTV
Cha ruột Lâm Quân Trạch cũng ghen tị theo, “Vợ ơi, anh cũng muốn!” Cố Tri Ý trực tiếp ngồi xuống ăn cơm.
Tam Bảo ngồi một bên nhìn nhìn cái này rồi lại xem cái kia, cuối cùng ôm lấy Cố Tri Ý nói: “Mẹ ơi mẹ, hôn hôn!”
Cố Tri Ý: Cô cũng bất đắc dĩ lắm chứ!
Cuối cùng Cố Tri Ý vẫn hôn Tam Bảo một cái.
Lâm Quân Trạch: Nhìn mà xem, đối xử khác nhau chưa kìa!!!
Người một nhà ăn xong bữa sáng, Lâm Quân Trạch dẫn theo mấy đứa con trai đưa Cố Trị Ý tới trường thi. Bởi vì thời gian tương đối vội vàng cho nên lãnh đạo cũng chỉ sắp xếp một trường học ở huyện thành làm thành một địa điểm thi đơn giản.
Vì quân đội rất coi trọng người nhà của các quân nhân nên đã sắp xếp một xe tải lớn chở bọn họ tới trường thi. Trên xe cơ bản đều là mấy quân tẩu đến từ trong thành đi thi một mình, nhìn thấy cả nhà Cỗ Trị Ý đi tới trường thi thì họ vừa chửi thầm Cố Tri Ý làm ra vẻ lại vừa cảm thấy rất hâm mộ. Đi dự thi mà chồng xin nghỉ để đi cùng, muốn không hâm mộ cũng không được. Chẳng qua ngoài miệng họ cũng chưa nói cái gì mà chỉ cầm sách giáo khoa của mình lên để ôn tập lại một lần.
Sau khi lên xe thì cả nhà Cố Tri Ý đều không nói chuyện, Tam Bảo định nói chuyện cũng bị Cố Tri Ý nhỏ giọng ngăn lại, “Tam Bảo ngoan nhé, mẹ cho con xem tranh thiếu nhi, đừng nói chuyện làm ồn đến các thím.”
Tam Bảo rất phối hợp mà ngồi trong lòng n.g.ự.c Lâm Quân Trạch nghiêm túc xem tranh. Đại Bảo và Nhị Bảo cũng biết lúc này không thể lớn tiếng nói chuyện, cả hai không cần Cố Tri Ý nói gì cũng ngoan ngoãn ngồi im một bên.