Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/rtsjvti0b6
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày tháng cứ như vậy mà trôi qua, vào đầu tháng tư Lâm Hiểu Lan sinh được một bé trai nên mẹ Lâm đã gọi điện tới đây báo tin, Cương Tử thì đã xin nghỉ từ trước để quay vnề vào mấy hôm trước ngày sinh dự tính rồi.
Vì chuyện này nên Cố Trị Ý cũng cảm thấy vui mừng thay Lâm Hiểu Lan vì đã kịp sinh con trước khi thi đại học. Chờ đến lúc có thể đi học đại học thì đứa bé cũng đã cai sữa xong rồi, chẳng qua là vẫn phải nhờ mẹ Trương bên kia chăm sóc cho đứa bé một chút.
Bây giờ Tam Bảo đã có thể nói được mấy câu, mỗi lần Cố Tri Ý ra ngoài đều để bé vào trong không gian tự chơi đùa. Có thể nói không gian đã trở thành khu vui chơi tư nhân yêu thích của Tam Bảo, đặc biệt là công viên giải trí nhỏ trong không gian. Cố Tri Ý cũng không cảm thấy lo lắng gì hết. dù sao cũng có Mông Mông trông coi.
Cố Tri Ý muốn dùng những đồ vật tương đối có giá trị để bán trao tay ra ngoài thông qua hệ thống. Phải biết rằng ở đời sau thì những đồ cổ này đều có giá trị sưa tầm, có vài người có tiền còn chuyên môn sưu tầm những món đồ cổ này coi như cất giữ hồi ức lúc trẻ của mình. Nói như thế nào nhỉ? Họ sưu tầm những thứ đó không phải chỉ vì chính giá cả của nó mà còn là một loại tình cảm đặc biệt. Vì vậy khi Cố Tri Ý mua một ít đèn pin và bình nước thì không nghĩ rằng lại thực sự có người muốn mua loại.
Những ngày sau đó, chỉ cần có thời gian rảnh thì Cố Tri Ý đều sẽ cải trang đi tới những nơi quanh Cung Tiêu Xã hoặc xa hơn một chút là cửa hàng bách hóa nên cũng thu mua được không ít thứ tốt.
Khi nhìn thấy máy may hiệu Hồ Điệp ở cửa hàng bách hóa, Cố Tri Ý nghĩ nghĩ một chút rồi vẫn mua một cái, thế nhưng cô không định lấy ra dùng mà sẽ bỏ vào trong không gian. Nếu lấy ra để dùng thì sau này cứ hai ba ngày lại có người tới mượn máy may rất là phiền toái cho nên cứ dứt khoát bỏ vào trong không gian luôn, dù sao cô cũng có loại máy may chạy bằng điện rồi nên cứ để cái này lại sưu tầm cũng được
DTV
Thời gian cứ như vậy mà không nhanh không chậm trôi qua, đảo mắt đã tới ngày báo tin khôi phục thi đại học trong trí nhớ của Cố Tri Ý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-442.html.]
Thật ra trong khoảng thời gian này thì không khí ở quân đội cũng đang dần dần biến hóa, ví dụ như Lâm Quân Trạch càng ngày càng bận rộn nhưng là kiểu bận mà vui, hơn nữa ngày nào về nhà anh cũng đều trò chuyện về một vài đề tài với Cố Tri Ý.
Trong khoảng thời gian này cứ rảnh rỗi không có việc gì để làm thì hai người đều ngồi một chỗ cùng nhau học tập, điều này khiến hai cậu nhóc mê chơi Đại Bảo và Nhi Bảo đều bị ảnh hưởng mà ngoan ngoãn đọc sách.
Gần đây, ánh mắt Lâm Quân Trạch nhìn Tri Ý càng ngày càng trở nên kỳ quái. Cuối cùng, vào một buổi tối nọ Cố Tri Ý không nhịn được mà hỏi: “Làm sao vậy? Sao gần đây anh cứ nhìn em kiểu đó thế?”
Lâm Quân Trạch thở dài, hỏi thẳng: “Vợ à, sao em lại biết là lãnh đạo nước ta sẽ khôi phục kỳ thi đại học?”
Cố Tri Ý không nghĩ rằng thật đúng là vấn đề này, chẳng qua cô vẫn nửa thật nửa giả đáp: “Em đoán thôi chứ sao! Nếu quốc gia muốn phát triển thì nhất định phải tuyển thêm nhiều nhân tài mà. Gần đây anh nghe được tiếng gió gì à?” Cố Tri Ý trưng ra vẻ mặt cái gì cũng không biết.
Tuy Lâm Quân Trạch vẫn hơi hoài nghi, nhưng Cố Tri Ý đã nói như vậy nên đương nhiên là anh cũng không nói thêm gì nữa. Anh nhìn Cố Trì Ý, nghiêm túc nói: “Vợ à, mong muốn của em có khả năng sắp trở thành sự thật rồi.”
Dù Cố Tri Ý đã biết chuyện này từ trước, nhưng vì đang trong tình huống bất đắc dĩ nên cô vẫn phải trưng ra dáng vẻ bất ngờ, quả thực là khó xử muốn chết.