“Cảm ơn thím ạ!” Bọn nhỏ nhận được bao lì xì và cảm ơn xong thì lại bắt đầu chạy ra ngoài chơi cùng mấy đồng bọn nhỏ, căn nhà không quá lớn bớt đi đám nhỏ trông trống trải hơn rất nhiều.
Hôm nay, bởi vì Lâm Quân Trạch vừa mới thăng chức, sợ có khách đến chơi mà trong nhà mình không có ai cho nên hai vợ chồng cũng chỉ ngồi hàn huyền vài câu rồi dẫn theo mẫy đứa nhỏ đi về nhà.
DTV
Quả nhiên, vừa mới về đến nhà không bao lâu thì lại có mấy nhà lục tục tới chúc tết. Cố Tri Ý cũng bắt đầu vội vàng tiếp đón khách khứa, chỉ cần nhìn thấy có trẻ con thì lại đưa bao lì xì và khen ngợi vài câu.
Không khí lúc sáng sớm cũng không tệ, chẳng qua Cố Tri Ý cảm thấy thực sự là có chút mệt mỏi. Thế nhưng, khi nghĩ đến sau này sẽ xuất hiện càng ngày càng nhiều nên cô cũng cố gắng vực dậy tinh thần.
Giữa trưa nghỉ ngơi xong thì vẫn chiêu đãi khách khứa như cũ. Mọi người tới chúc tết đều mang theo ít quà tết, lúc Cố Tri Ý nhận đồ thì cũng đưa lại một túi đồ để làm quà đáp lễ. Bên trong túi có một quả lê và một quả quýt thường thấy ở bên này, còn có mấy viên kẹo nữa. Các túi quà đều giống hệt nhau, cũng không cần lo lắng về việc đối xử khác nhau gì đó.
Một ngày cứ như vậy mà trôi qua, buổi tối hôm đó Cố Tri Ý nấu một nồi lẩu để cả nhà cùng nhau ăn tối. Bên ngoài tuyết vẫn rơi thưa thớt, trong phòng thì cả nhà đang vây quanh bếp lò để ăn bữa cơm tất niên của riêng gia đình họ.
Bên trong nồi sôi sùng sục phát ra vài tiếng “ùng ục ùng ục”, giữa nồi có một ô vuông để ngăn cách hai bên, một bên là nước lẩu đỏ tươi cay rát và bên còn lại là nước lẩu gà thơm nồng đậm. Bọn nhỏ sẽ ăn bên lẩu canh gà, còn Cố Tri Ý và Lâm Quân Trạch thì ăn lẩu cay.
Đại Bảo tò mò gắp một miếng khoai tây cắt nhỏ trong nồi lẩu cay, vừa mới cắn một miếng thì cảm thấy món này thực sự là ăn quá ngon. Thế nhưng, chờ đến khi cậu bé nhai hết miếng khoai tây thì mới bị cay đến mức thở phì phò, không thể không uống thật nhiều nước và lè lưỡi.
“Đã bảo các con là cái này cay từ trước rồi, bây giờ có còn muốn ăn nữa không?”
Vốn dĩ Cố Tri Ý cũng chỉ nói giỡn một câu, không nghĩ rằng Đại Bảo lại gật gật đầu, “Vẫn muốn ăn chứ ạ, ăn ngon lắm!” Đại Bảo cảm thấy món này cay nhưng ăn lại rất thích, quả thực là khiến người ta muốn ngừng mà không được.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-440.html.]
Cố Tri Ý gõ gõ đầu Đại Bảo đầu, “Trẻ con mà ăn cay thì dạ dày sẽ không chịu nổi đâu, đến lúc đó mà đau bụng thì đừng có kêu đấy.”
Đại Bảo sợ hãi che che bụng nhỏ của mình, nhỏ giọng hỏi: “Vậy, vậy mẹ ơi, khi nào con mới có thể ăn cay ạ?”
“Chờ đến khi con trưởng thành đã.” Lâm Quân Trạch đang ngồi một bên trả lời.
Đại Bảo bất đắc dĩ mà thở dài một hơi. Làm trẻ con khó khăn quá đi mất, muốn làm chuyện gì cũng phải chờ đến khi trưởng thành hết.
Cố Tri Ý tức giận hỏi: “Gì thế? Tết nhất sao lại thở dài?” Đứa con trai này của cô còn nhỏ mà đã biết đa sầu đa cảm rồi.
Đại Bảo từ từ nói: “Mẹ ơi, con muốn lớn lên nhanh một chút cơ! Trưởng thành rồi thì mới có thể làm thật nhiều thật nhiều chuyện vui.”
Đứa nhóc ngốc, chờ đến khi con lớn lên rồi thì sẽ không còn muốn trưởng thành nữa đâu! Cố Tri Ý nghĩ thầm trong lòng.
“Vậy con phải ăn nhiều cơm vào, vậy thì mới mau lớn lên được.” Cố Tri Ý nói cho có lệ.
Thế nhưng sau đó Đại Bảo cũng không ăn lẩu cay thêm nữa mà chỉ ngoan ngoãn ăn nước lẩu gà.
Bởi vì đang ăn lẩu nên Cố Tri Ý bèn lấy một ít Coca từ trong không gian ra, hơn nữa lại còn là Coca ướp lạnh. Đại Bảo và Nhị Bảo chỉ mới uống một ngụm thôi đã yêu thích Coca ngay.
Tam Bảo nhìn thấy cha mẹ anh trai ăn uống vui vẻ như vậy thì kêu vài tiếng tỏ vẻ mình cũng muốn: “Măm, măm!”