Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/0nhMD5lVky
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thấy Cố Tri Ý đã rời đi, anh hung ác trừng mắt nhìn con trai xá xíu nhà mình một cái, “Vào nhà đi.” Nói xong thì quay người đi vào trong.
Chuyện đầu tiên mà Cố Tri Ý làm sau khi vào nhà chính là bế Tam Bảo ra ngoài. Pháo bên ngoài cũng phóng xong hết rồi mà Tam Bảo vẫn ngủ cực kỳ say sưa.
Cả nhà đều nằm lên giường đất. cũng không nói chuyên thêm mà tắt đèn đi ngủ luôn. sáng sớm ngày mai còn phải dậy sớm nữa.
Buổi sáng hôm sau, dường như nửa đêm hôm qua lại có tuyết rơi nên trên mặt đất được bao phủ bởi một lớp tuyết trắng thật dày che đi ít pháo đỏ tươi mà đêm qua vừa phóng, trên mặt đất chỉ còn lại đầy tuyết trắng xóa đến lóa mắt. Sau khi Đại Bảo và Nhị Bảo tỉnh dậy rời giường mà muốn đi tìm pháo thì còn phải đảo một lúc lâu mới có thể thấy được.
Dù sao đi nữa thì trẻ con cũng có thể tự tìm được thú vui cho mình, Tam Bảo dính người nhìn thấy các anh trai đang chơi thì cũng tung ta tung tăng đi theo ra bên ngoài. Bởi vì thời tiết khá lạnh, ăn mặc cũng tương đối dày nên tốc độ đi đường của Tam Bảo hơi chậm.
Tam Bảo đi đứng loạng choạng, chờ đến khi gần tới bên cạnh các anh trai thì bé trực tiếp ngã xuống nền tuyết “Bộp!” một tiếng. Cũng may là tuyết hôm nay khá là dày nên ngã xuống thật ra cũng không đau, nhưng Tam Bảo diễn sâu lại bẹp bẹp bắt đầu khóc.
DTV
Cố Tri Ý đang ở trong phòng bếp nên Lâm Quân Trạch đi ra xem, chẳng qua Tam Bảo đã được Đại Bảo bế lên và vỗ vỗ nhẹ vào lưng.
“Hì hì!” Tam Bảo một giây trước vẫn đang khóc thấy có người dỗ mình thì lập tức thu lại cảm xúc quả thực là không làm ảnh để thì quá đáng tiếc.
Lâm Quân Trạch tiến lại gần, nhấc Tam Bảo lên khiêng trên vai rồi thuận tiện gọi Đại Bảo và Nhị Bảo: “Về phòng rửa tay ăn cơm thôi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-439.html.]
“Dạ dạ dạ.” Hai đứa nhóc vỗ chút tuyết trên người rồi vào nhà rửa tay chuẩn bị ăn cơm.
Năm nay Cố Tri Ý vẫn làm mấy cái sủi cảo, tuy không nhiều lắm nhưng một mình nhà cô ăn thì vừa đủ. Ngoài ra cô còn làm mấy cái sủi cảo tôm để chưng từ buổi sáng, mấy đứa nhỏ đều rất thích ăn.
Cố Tri Ý xuyên qua nên chứng dị ứng hải sản cũng không còn nữa. Đời trước thật sự là đã bỏ lỡ rất nhiều thứ tốt nên đời này, hì hì. Muốn ăn thì phải ăn cho no càng mới được! Đặc biệt là nhà họ Lâm bên kia cũng ở gần biển, đến lúc đó xuống biển bắt ít hải sản về cũng là chuyện khá dễ dàng.
Người một nhà ăn xong bữa sáng thì chuẩn bị đi tới nhà Trịnh đoàn trưởng thăm hỏi trước. Mùng một năm mới ở bên này đều phải đi tới nhà chúc tết lãnh đạo trước, sau đó mới đi tới nhà các cấp dưới, dù sao cứ đi từng nhà như vậy thì cuối cùng ngày tết cũng sẽ trôi qua rất nhanh.
Tới nhà Trịnh đoàn trưởng thì cả nhà Cố Tri Ý mới phát hiện trong nhà đã có mấy vị khách tới trước, đều là mấy phó doanh trưởng, doanh trưởng cấp dưới và người nhà. Cũng may nhà Trịnh đoàn trưởng là kiểu nhà trệt, nếu là nhà cao tầng thì chắc người đến thăm hỏi sẽ tràn đầy khắp các lối đi mất.
Thấy gia đình Lâm Quân Trạch mang theo quà tết tới cửa, Trần Nguyệt Hương nhiệt tình hô: “Ai da, Tiểu Lâm và em dâu tới rồi đấy à? Mau tiến vào ngồi chơi đi!”
Sau đó, chị thuận tiện giới thiệu cho Cố Tri Ý về mấy quân tẩu đang ngồi ở đây: “Chắc ngày thường em rất ít gặp phải nên không biết, để chị giới thiệu nhé. Người này là vợ của phó doanh trưởng doanh trại số một Trương Tiêu Kiểu, còn người này là vợ của doanh trưởng doanh trại số hai......" Trần Nguyệt Hương giới thiệu đến đâu thì Cố Tri Ý cũng chào hỏi với các cô ấy đến đó.
Bọn nhỏ cũng đều biết hôm nay là ngày tết nên bắt đầu triển khai mọi chiêu thức chúc tết mà mình có, bao lì xì cũng nhận đến mỏi cả tay.
Mỗi nhà ít nhất đều có hai đến ba đứa nhỏ nên Cố Tri Ý cũng không nhớ rõ nổi mấy đứa nhỏ là con nhà ai, dù sao thì cứ đưa bao lì xì là được.