Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 438

Cập nhật lúc: 2024-12-19 19:59:16
Lượt xem: 78

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/J7vQHxcIs8

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Ánh mắt Lâm Quân Trạch có chút mê ly, cứ bình tĩnh nhìn Cố Tri Ý như vậy, ái muội nói: “Nếu là đồ vợ anh đưa thì cho dù nó là độc dược thì đã sao?”

Yêu thú! Người đàn ông này!

Chỉ là Cố Trị Ý còn chưa mừng được bao lâu thì Nhi Bảo đã chen ngang vào.

“Mẹ ơi, là thuốc độc mà Hoàng Hậu độc ác đưa cho công chúa Bạch Tuyết sao?”

Cố Tri Ý: “ . .”

Mau kéo khúc xá xíu chuyên phá hư không khí này xuống cho tôi đi.

Bởi vì Nhị Bảo làm gián đoạn mà bầu không khí cũng thay đổi. Vốn dĩ hai đứa sẽ bị Cố Tri Ý tống cổ đi một căn phòng khác để ngủ nhưng không nghĩ tới hai đứa lại ăn vạ.

Còn nghiêm trang nói hươu nói vượn: “Mẹ ơi, hôm nay là ăn tết mà, cả nhà chúng ta phải ở bên nhau để ăn tết.”

Cố Tri Ý: Thế mà mình không có cách nào phản bác.

Được rồi! Nhưng mà bên này cũng có tập tục đón giao thừa.

Cho nên cả nhà, trừ bỏ Tam Bảo đã không nhịn được ngủ say khì khì ra thì những người khác còn vô cùng tỉnh táo ngồi trong phòng câu được câu không trò chuyện với nhau.

Đại Bảo cũng hóa thân thành bảo bảo tràn ngập tò mò.

Hỏi tới mức Cố Trị Ý cảm thấy đau hết cả đầu. Tuy nhiên trẻ con tuổi này đúng thật là có rất nhiều vấn đề, Cố Tri Ý cũng chỉ có thể kiên nhẫn giải thích cho bọn nhỏ.

Ví dụ như, trên mặt trăng thật sự có Hằng Nga không? Thật sự có Nhị Lang thần trên mặt trăng ư? Lúc ăn tết thật sự có quái thú xông ra sao?

Những vấn đề hỏi tới đều hoa hòe lòe loẹt khiến Cố Tri Ý không khỏi cảm thấy cũng may mà mình đọc sách nhiều bằng không mấy câu hỏi này của đám nhóc cũng khiến cô quá sức.

Lâm Quân Trạch chỉ ngồi ở một bên yên tĩnh nhìn ba mẹ con ở chung với nhau, cuộc sống như vậy, trước kia thật đúng là anh không dám tưởng tượng. Thời gian bất tri bất giác đã tới 12 giờ, bên ngoài cũng đã vang lên tiếng pháo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-438.html.]

Lâm Quân Trạch cũng đứng dậy đi ra ngoài treo pháo lên.

Cố Tri Ý gọi Đại Bảo và Nhị Bảo dậy xong tự mình đi tới phía sau bỏ Tam Bảo vào trong không gian, như vậy nhóc sẽ không bị đánh thức.

Chờ tới nhà bên cạnh đốt xong thì Lâm Quân Trạch mới đi lên châm pháo. lập tức ánh lửa b.ắ.n ra bốn phía, tiếng vang bùm bùm, mặc dù đã che hai tại lại vẫn cảm giác đinh tai nhức óc. Chờ tới khi pháo đốt xong hết, hai đứa Đại Bảo và Nhị Bảo vẫn còn rất hưng phấn nói với Cố Tri Ý: “Mẹ ơi, năm mới vui vẻ! Chúc mẹ càng ngày càng xinh đẹp.”

Đại Bảo và Nhị Bảo miệng ngọt như bôi mật cũng vậy.

Lâm Quân Trạch đứng ở bên cạnh chua lòm. Cũng may hai đứa con trai vẫn còn chưa có quên anh, cười chắp tay với Lâm Quân Trạch, nói: “Ba ba, năm mới vui vẻ, cung hỉ phát tài, mau lấy bao lì xì ra đi.”

Lâm Quân Trạch: Biết ngay mà!!!

Tôi chính là công cụ người phát bao lì xì không có cảm tình. Không nói gì mà vẫn lấy bao lì xì mình đã chuẩn bị tốt từ trong túi ra.

“Đây, năm mới vui vẻ, bớt chọc giận mẹ các con.”

DTV

Lâm Quân Trạch đưa bao lì xì ra ngoài vẫn còn không quên nhắc nhở.

“Hừ, ba ba là người làm mẹ giận nhiều nhất.” Đại Bảo bất mãn mà kháng nghị.

“Đúng vậy, ba còn cất riêng tiền đó.”

Nhị Bảo biết tiền riêng đó là mình trộm giấu đi, tuy rằng chính cậu nhóc cũng giấu tiền riêng nhưng mà ba ba cất riêng đó là không tốt. Có thể nói Nhị Bảo cũng là đứa vô cùng tiêu chuẩn kép.

Lâm Quân Trạch không nghĩ tới bản thân mình cũng có một ngày bị các con trai nói chặn họng nói không ra lời. Không phải, này đã bao lâu rồi mà vẫn còn nhắc tới cái này???

Đặc biệt là thấy vợ mình đứng ở bên cạnh cười như không cười nhìn chính mình thì anh bắt đầu vội vàng giải thích: “Vợ ơi, lần này thật sự anh không có, tiền đều đã giao cho em rồi.”

Hai tay Cố Tri Ý ôm ngực, gật gật đầu nói: “Em biết mà, anh khẩn trương cái gì?”

Nói xong thì đi vào trong nhà.

Lâm Quân Trạch: Chẳng phải là anh sợ làm cho gia đình mâu thuẫn nội bộ sao?

Loading...