Đại Bảo cũng tiến lên nói với mấy chú bộ đội: “Chú, chúc các chú năm mới vui vẻ, các chú vất vả rồi.”
Các chiến sĩ nhận lấy thùng giữ ấm, nói: “Năm mới vui vẻ, những việc này đều là trách nhiệm của các chú, không vất vả.”
Nhị Bảo còn xung phong nhận việc biểu diễn tiết mục cho mấy chiến sĩ đứng gác xem, cứ nghĩ rằng mọi người không hề thấy cho nên hiện trường vang lên một đoạn bài hát không được đứng đắn khỏe mạnh lắm. Thẳng tới khi chọc cho mọi người xung quanh ha hả cười to lên.
Có hai đứa dở hơi này làm náo nhiệt bầu không khí nhưng có thể thổi tan chút cảm xúc nhớ nhà của các chiến sĩ phải xa gia đình.
Sau khi hai đứa trở về còn khoe ra cho Cố Tri Ý biết, nói rằng mình biểu diễn tiết mục cho mấy chú xem. Cố Tri Ý nghĩ tới ma âm của hai đứa nhóc này tức khắc đỡ chán không muốn nói chuyện. Nhưng mà cuối cùng vẫn khen hai đứa vài câu.
Tới buổi tối sự nhiệt tình của mọi người tăng vọt nhưng mà sẽ không có tiệc liên hoan tết m Lịch gì đó. Cho nên cơm chiều là do tự bản thân mình chuẩn bị, có một số đứa trẻ bạo gan thì để cho bọn nhỏ đi lên biểu diễn.
Còn có một số người có tiết mục gì đều có thể đi lên biểu diễn. Bộ đội cũng sẽ bỏ ra một cái ly gốm sứ làm đồ khen thưởng.
Đại Bảo và Nhị Bảo là hai đứa da mặt siêu dày không ngại đông người nên sau khi nghe được là có khen thưởng thì tranh nhau đi lên biểu diễn.
Hai người vẫn diễn đoạn múa khỏe mạnh kia, cũng chọc cho mọi người ngồi dưới xem cười đau sốc hông.
Phía dưới Trịnh Quang Huy ngồi uống rượu cùng bàn với Lâm Quân Trạch cũng trêu ghẹo nói: “Tiểu Lâm à, hai đứa nhỏ này không tồi đâu, nhìn một cái là biết về sau thành cây văn nghệ của khu.”
“Đúng vậy, anh nhìn xem đứng trước mặt nhiều người như vậy cũng không luống cuống.”
Lâm Quân Trạch cũng chỉ cười cười nói: “Các người đừng khen trước mặt chúng nó bằng không nó lại phổng mũi”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-437.html.]
DTV
“Ha ha ha ha, tới, uống rượu uống rượu.” Lại một vòng mời chúc nhau.
Bên kia Tam Bảo bị Cố Tri Ý ôm lấy nhìn các anh trai biểu diễn ở trên đài cũng giãy dụa muốn đi xuống.
“Đi.” Cố Tri Ý không để ý tới cậu nhóc nên cậu nhóc bắt đầu sốt ruột nhưng cũng chỉ biết nói ra có một câu như vậy mà thôi.
Cố Tri Ý ôm Tam Bảo tới trước đài làm cậu nhóc nhìn các anh trai đang biểu diễn trên bục rõ ràng hơn, lúc này Tam Bảo đứng ở dưới đài được Cố Tri Ý đỡ nên bắt đầu tự nhảy vui vẻ.
Chờ tới khi Đại Bảo và Nhị Bảo biểu diễn xong còn giống mô giống dạng cúi chào với khán giả dưới đài, sau đó nói: “Cảm ơn, cảm ơn!"
Trời ạ, hai nhóc con này, quả thực làm người ta vô cùng thích thú. Phía dưới cũng vô cùng phối hợp vang lên tiếng vỗ tay.
Thỉnh thoảng có vài bạn nhỏ đi lên, biểu hiện rất không tồi nhưng rốt cuộc không có cởi mở như là Đại Bảo và Nhị Bảo.
Sau đó là các chiến sĩ lên ca hát. Đặc biệt là do mọi người vừa mới uống rượu nên lúc này rượu xộc lên não bắt đầu hát quân ca hết lượt nọ tới lượt kia. Sau đó tới một loạt hát đồng ca trực tiếp đẩy không khí của hiện trường lên cao trào.
Chờ tới khi mọi người đều ăn uống no đủ đi về thì trên mặt Lâm Quân Trạch vẫn không nhìn ra có chỗ nào khác thường.
Nếu không phải Cố Tri Ý nhìn thấy tận mắt anh uống nhiều rượu như vậy thì cô cũng cho rằng buổi tối hôm nay người này không hề uống rượu cơ, thế mà không biểu hiện lên trên mặt một chút nào. Người một nhà cứ lắc lư đi về như vậy.
Về đến nhà thì mọi người cũng rửa tay lau mặt sau đó chuẩn bị lên giường đi ngủ. Nhưng mà thấy hôm nay Lâm Quân Trạch uống nhiều rượu như vậy nên Cố Tri Ý vẫn lấy thuốc giải rượu từ không gian ra cho anh uống.
Lâm Quân Trạch nhận lấy cũng không hỏi đó là cái gì mà trực tiếp bỏ vào trong miệng rồi nuốt xuống.
Cố Trì Ý đưa nước ấm qua, buồn cười nói: “Anh nuốt xuống nhanh như vậy á, anh không sợ em hạ độc g.i.ế.c anh à?”