Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 436

Cập nhật lúc: 2024-12-19 19:59:13
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Mà Cố Tri Ý bên này thấy không có bóng dáng bọn nhỏ nữa thì cái gì có thể sử dụng không gian sẽ sử dụng không gian, nếu không cần cô động tay thì cô sẽ không động tay. Cho nên những công việc dọn dẹp này cũng không có mệt như vậy.

Năm trước mọi người làm chút đồ sau đó mỗi nhà mỗi hộ đều chia sẻ cho nhau một chút, tới đêm 30 thì tất cả mọi người cùng nhau ăn cơm.

Bên này có rất nhiều chiến sĩ không thể quay về được mà đều ở lại trực ban quân khu. Cho nên có rất nhiều quân tẩu giống như Cố Tri Ý cũng sẽ tụ họp cùng với mọi người ăn một bữa cơm.

Sáng sớm bên phòng bếp sẽ đi mua những nguyên liệu cần thiết về sau đó giữa trưa thì nhóm quân tẩu bắt đầu đi giúp đỡ. Hơn nữa những đầu bếp trong nhà bếp cảm thấy ăn tết ắt không thể thiếu sủi cảo được.

Cho nên sau khi trộn nhân xong mọi người bắt đầu vây lại với nhau làm sủi cảo vằn thắn.

Nói nói cười cười, còn đám trẻ con thì ở bên ngoài chơi ném tuyết. Không khí vô cùng náo nhiệt, tới buổi chiều sau khi bận rộn xong thì Cố Tri Ý đi về nhà tắm rửa cho mấy đứa trễ con. Ăn tết đều sẽ được mặc quần áo mới, năm nay Tam Bảo được mặc áo bông màu đỏ, lại còn là cái độc nhất trong khu tập thể quân đội này.

Cả người như em bé trong tranh tết vậy, ai thấy mà không khen một câu?

Tới buổi tối rồi thì đàn ông phụ nữ và trẻ con tách nhau ra ăn, dù sao thì quanh năm suốt tháng lúc này khẳng định là muốn uống một chút rượu. Hơn nữa đều là bộ đội nên tửu lượng không cần phải nói.

Một người đàn ông có thể uống tới tám lạng nửa cân rượu trắng. Nhưng mà trước khi tới đây Cố Tri Ý đã nói trước không được uống say bằng không sẽ không được lên giường.

DTV

Lâm Quân Trạch cũng đã đồng ý rồi. Dù sao cũng vẫn rất yên tâm đối với tửu lượng của chính mình.

Tới buổi tối thì một nồi sui cao to và những món ăn khác được bưng lên bàn. Phụ nữ và trẻ con ngồi cùng nhau nhưng mà đám trẻ con tương đối láo nháo, bàn này ngồi một chút rồi bàn kia ngồi một chút. Dù sao cũng phải nếm đồ ăn của tất cả các bàn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-436.html.]

Đại Bảo và Nhị Bảo nghe nói phải đi đưa cơm cho chú trực ban còn tranh cướp nhau đi để biểu hiện.

Cố Tri Ý cũng không ngăn cản, dù sao thì mọi người đều được ở trong nhà ăn ấm áp để ăn cơm còn bọn họ phải đứng gác bên ngoài.

Đúng là rất vất vả cho nên hắn là cần phải an ủi một chút. Cô còn cố ý kéo bọn Đại Bảo tới bên cạnh dặn dò vài câu.

Lúc ấy hai cậu nhóc vô n.g.ự.c đảm bảo sẽ hoàn thành tốt nhiệm vụ.

Đi theo chiến sĩ múc cơm ra ngoài, bên ngoài tuyết đang rơi, từng bông tuyết trắng nhẹ nhàng nhảy múa giữa không trung cuối cùng hoàn toàn rơi xuống biển tuyết trắng mênh mông.

Lúc này trên đường có chút tuyết đọng cho nên đoàn người bọn họ đi rất chậm. Đại Bảo và Nhị Bảo đều nắm c.h.ặ.t t.a.y của chiến sĩ.

Chờ đi tới chòi đứng gác thì Nhị Bảo buông tay ra trước chạy chậm lên phía trước kính lễ. Sau đó học biểu tình trước đây của Lâm Quân Trạch, có nề nếp nói: “Chú đồng chí vật vã rồi, cháu tới đưa cơm cho chú đây ạ.”

Cái từ đẩy a phía sau có vẻ hơi phá hồng bầu không khí. Nhưng mà vị chiến sĩ kia vẫn vô cùng phối hợp mà kính lễ lại với Nhị Bảo sau đó nghiêm túc nói một câu: “Không vất vả!”

Nhị Bảo không biết nên tiếp như thế nào nên gãi đầu nói: “Chú ơi, mẹ của cháu nói rằng các chủ đều rất vất vả, mau ăn cơm trước đi bằng không sẽ lạnh hết.”

Nhị Bảo như bà mẹ già quay đầu lại gọi chiến sĩ lấy cơm: “Chú ơi, nhanh lên bằng không cơm đều bị lạnh hết đó.”

Mọi người đều bị giọng nói non nớt này của Nhị Bảo làm cho buồn cười.

Loading...