Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://t.co/uDJs77hFWU
Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thời gian bất tri bất giác đã đi tới mùa đông, đã gần tới tết rồi. Nhưng mà tết năm nay bởi vì nguyên nhân trước đó Lâm Quân Trạch xin nghỉ bệnh cho nên xác định năm nay cả nhà ăn tết ở bên này hết.
Đại Bảo và Nhị Bảo cũng không có chấp niệm quá lớn với việc không thể về quê, vì lần trước nghe Cố Tri Ý nói có thể viết thư cho nên mỗi ngày khi không có việc gì hai đứa nhóc lại chui vào trong phòng viết viết vẽ vẽ. Muốn chia sẻ cuộc sống sinh hoạt của mình ở bên này cho nhóm bạn ở Triều Thị.
Cố Tri Ý cũng không đi quan tâm bọn họ. chờ tới lúc mà mình cần mang đồ vật gửi về nhà thì gửi đi kèm là được.
Trước đó còn sợ hai đứa vì không được về nhà mà khóc lóc náo loạn hiện tại xem ra vẫn là do người mẹ như Cố Tri Ý suy nghĩ nhiều.
Hai nhóc vẫn cứ giữ dáng vẻ không tim không phổi như cũ, nếu gặp phải từ đơn không biết dùng thì có thể sử dụng ghép vẫn sẽ ghép vần, có thể vẽ được thì sẽ vẽ. Nếu như vẫn không hiểu thì sẽ đi hỏi Cố Tri Ý.
Cố Tri Ý nhìn đống bùi nhùi như quỷ vẽ bùa thì bắt đầu hoài nghi thứ này gửi cho người ta xem có thể hiểu được sao?
Chỉ là sự thật chứng minh, giữa trẻ con với nhau cũng có thứ ngôn ngữ người ngoài hành tinh đặc biệt của bọn chúng.
DTV
Bởi vì đây là lần đầu tiên ăn tết ở phương Bắc cho nên Cố Tri Ý cũng không hiểu biết một số tập tục ăn tết ở đây. Rất nhiều chuyện cô phải học hỏi Trần Nguyệt Hương.
Nhập gia phải tùy tục, cùng với đó Cố Tri Ý làm bánh gạo mà lần trước học từ mẹ Lâm. Lần đầu tiên làm nên khó tránh khỏi có chút gập ghềnh nhưng cũng may là kết quả xem như không tồi.
Trước kia từng xem mẹ Lâm làm hai lần nên lần này Cố Tri Ý nghĩ tự mình học theo làm thử như vậy thì về sau Lâm Quân Trạch ở bên này cũng có thể ăn được hương vị đến từ quê nhà.
Thử vài lần mới làm vỏ ngoài thành công, làm nhân đối với người người nấu cơm trường kỳ như Cố Tri Ý thì cũng coi như đắn đo vô cùng đúng chỗ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-435.html.]
Nói tóm lại thì còn tính là thành công.
Làm một ít nhân rau hẹ còn có nhân đậu xanh ngọt, Cố Tri Ý cũng đi đưa cho nhà mấy chị dâu ở đây một ít.
Mấy ngày gần ăn tết. Cố Tri Ý vội vàng quét tước nhà ở, Đại Bảo và Nhị Bảo đành phải gánh vác nhiệm vụ trông em. Hiện tại Tam Bảo đã có thể chậm rãi đi đường nhưng mà vẫn còn đi không quá ổn. Thường xuyên bị anh trai bắt lại rồi lại chạy đi.
Đại Bảo và Nhị Bảo cũng là trẻ con nhưng chiều cao cũng coi như nổi bật trong đám bạn cùng lứa tuổi. Khả năng cũng là do di truyền gen của cha mẹ.
Cũng không tệ, nghe Cố Trị Ý nói phải bận rộn thì Đại Bảo vội bế lên Tam Bảo béo mập chạy đi ra ngoài. Nhị Bảo theo sát ở phía sau.
Trong khoảng thời gian này bọn họ thường xuyên đi cùng các bạn nhỏ tới tìm quân khuyên của bộ đội để chơi.
Bởi vì quân khuyển từng trải qua huấn luyện nên tính cách vô cùng tốt, bị nhóm trẻ con chơi đùa như vậy cũng không tức giận.
Mà con mèo Béo Quất múp míp vẫn luôn đi theo mấy người Tam Bảo nhìn thấy quân khuyển thì lại không hài hòa như vậy. Gà bay chó sủa, không, giờ phải gọi là mèo bay cho kêu.
Vừa thấy quân khuyển thì lông cả người dựng đứng lên, hai con vật không nhìn nhau vừa mắt nhưng mà mèo béo lại luôn dính lấy Tam Bảo mà Tam Bảo lại đi theo hai người anh trai đi chơi với chó. Cho nên mèo béo cũng chỉ có thể bị bắt tiếp nhận lấy.
Quân khuyển tên là Đại Hải, tính cách đúng thật giống hệt như là biển rộng, biển dung nạp trăm con sông. Cho dù lông trên đầu sắp bị kéo trọc hết vẻ mặt cũng là thuận theo, nhưng mà sau khi trải qua huấn luyện thì cái khí tràng kia quả thực phải cao hai mét tám.
Thỉnh thoảng còn đi theo đám Đại Bảo ra bắt nạt con ch.ó trông cửa.
Cuộc sống sinh hoạt trong bộ đội này đối với bọn nhỏ có thể nói là vô cùng phong phú náo nhiệt.