Dù sao thì cô ta cũng chỉ trong lúc vô tình nghe thấy người đàn ông của mình nói chuyện thôi. Nếu bây giờ nói ra, phỏng chừng người đàn ông của mình cũng không chiếm được chỗ tốt gì.
Vì thế chỉ có thể căng da đầu nói: “Chính là ngày đó tôi nghe thấy mọi người đang tìm cái chìa khóa gì đó, tôi nhìn thấy mấy đứa bé nhà Lâm phó đoàn chơi ở bên đó. Không phải tôi cũng chỉ có ý tốt thôi sao? Bây giờ chứng minh không có việc gì vậy thì có lẽ là tôi nhìn lầm thôi.”
Uông Mỹ Phương cũng coi như là cái khó ló cái khôn. nghĩ ra lời nói như vậy. tưởng dễ dàng như vậy đã cho qua được.
Bây giờ không đổ oan cho người ta được, đầu tiên vẫn nên nghĩ xem nên giữ được mình như thế nào thôi.
“Vậy tôi hỏi chị dâu Uông một câu, chị nhìn thấy mấy đứa bé nhà tôi chơi ở đâu?”
Cố Tri Ý mở miệng hỏi.
“Ngày, ngày hôm qua.” Bây giờ biểu tình của Uông Mỹ Phương rõ ràng đã rất hoảng loạn.
“Ô, vậy chị dâu Uông còn có thiên lý nhãn đó nhỉ, tôi ở nhà mà chị cũng có thể biết, hay là... đêm qua khi mọi người đều đang xem biểu diễn, chị vẫn luôn chú ý đến tôi hả?” Cố Tri Ý bật cười ra tiếng.
Uông Mỹ Phương trực tiếp bị hỏi vặn lại á khẩu không trả lời được.
Dù sao thì buổi tối tối lửa tắt đèn, mình không có việc gì nhìn chằm chằm vào người ta cũng không thể nào nói nổi.
“Vợ chú Hứa, chuyện này cô nói như thế nào đây? Tùy tùy tiện tiện đã đi báo cáo, không thể để mọi người học theo dáng vẻ này của cô chứ, nếu không cô thử nói xem cứ ba ngày hai đầu lại tới báo cáo một lần, cuộc sống của người nhà chúng ta ở nơi này làm sao mà sống được?” Trịnh Quang Huy trực tiếp mở miệng nói.
Rồi sau đó lại nhìn về phía người điều tra kia: “Còn các cậu, tùy tiện một lời báo cáo, các cậu đã gióng trống khua chiêng như vậy tới điều tra, đây không phải làm lạnh tâm của những chiến sĩ của chúng ta sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-430.html.]
DTV
Người chung quanh sôi nổi phụ họa nói: “Đúng vậy đó, này không cái ngừng nghỉ.”
“Đây không phải thuần túy kiếm chuyện thôi sao?”
Người đàn ông kia cũng biết lần này phía mình tới rõ ràng mang theo ân oán cá nhân, chính anh ta cũng đuối lý, càng nói không nên lời phản bác.
“Chuyện này tôi sẽ đúng sự thật báo cáo lên trên, cũng sẽ cho mọi người một lời công bằng.”
Trịnh Quang Huy dứt khoát giải quyết nói. Rồi sau đó, bắt đầu đuổi những người vây xem xung quanh đi về.
“Được rồi được rồi, cũng xem xong náo nhiệt rồi, đều đi làm đi.”
Sau khi chờ mọi người đi hết rồi, Trịnh Quang Huy mới nhìn về phía Lâm Quân Trạch, hai người giao lưu bằng ánh mắt.
Cũng không nói thêm gì.
Hai người đi làm trước.
Uông Mỹ Phương bị mọi người nhìn như vậy đã đỏ bừng mặt, cũng bất chấp hình tượng quân tẩu mà cô ta duy trì từ trước đến giờ, che mặt chạy đi.
Mà bên này Trần Nguyệt Hương lại dừng ở sau đó, thần bí tiến đến bên tai Cố Tri Ý, hỏi: “Sao em lại chọc tới cô ta thế? Lại khiến cô ta hại nhà em như vậy?”
Cố Tri Ý mắt trợn trắng, nói: “Chị dâu à, chị không phải không biết em, em nào có cơ hội đi chọc cô ta chứ? Phỏng chừng là Lão Lâm bên kia chặn đường thăng tiến của người đàn ông của cô ta đi?”
Cố Tri Ý cũng chỉ có thể nghĩ đến nguyên nhân này.