Rất nhiều người cũng đã đến bên này, có cả vài vị lãnh đạo cấp cao, tuy người lãnh đạo không giống với người lãnh đạo ở thế giới kia của Cố Tri Ý, nhưng thời gian và hướng đi lại tương tự một cách bất ngờ.
Không khí ở bộ đội bên này càng khẩn trương hơn. Mà lúc này, lại có phiền toái tìm tới cửa.
Lúc trước Uông Mỹ Phương trong lúc hỗn loạn vô tình nhặt được một chùm chìa khóa. Kỳ thật cô ta cũng không biết đó là thứ gì. Suy nghĩ một hồi liền mang về nhà, sau đó vẫn là trong lúc vô tình nghe thấy, bây giờ phía trên vẫn đang tìm kiếm một chùm chìa khóa.
Uông Mỹ Phương đoán rằng thứ trong tay của mình này chính là thứ mà bọn họ muốn tìm. Chỉ là, điều đầu tiên cô ta nghĩ đến không phải là giao chùm chìa khóa này cho tổ chức. Mà là, tự mình nổi lên chút tâm tư.
Chuyện lúc trước khiến trong lòng cô ta ghi hận Cố Trị Ý. Cô ta muốn mượn tay Cố Tri Ý, kéo Lâm Quân Trạch xuống dưới, như vậy không phải người đàn ông của cô ta có cơ hội đi lên rồi sao?
Chuyện này, Uông Mỹ Phương vẫn luôn đặt ở trong lòng, cũng không bàn bạc với người đàn ông nhà mình.
Tự cô ta vẫn luôn suy nghĩ tìm cơ hội để đưa thứ này tới tay Cố Tri Ý, đến lúc đó mới lại đi báo cáo lên cấp trên sau.
Chỉ cần đồ vật này một khi bị lục soát ra ở chỗ Cố Trị Ý, đến lúc đó cho dù Cố Tri Ý có miệng cũng không nói nên lời.
Đương nhiên, chắc chắn tổ chức sẽ điều tra, cứ cho là Cố Tri Ý thật sự vô tội thì thế nào, đã có chuyện như vậy thì sau này Lâm Quân Trạch có muốn đi lên, phía trên cũng sẽ thêm một chút băn khoăn.
Đúng lúc này, vừa vào dịp Tết Trung Thu, bộ đội bên này mời người của đoàn văn công tới bộ đội biểu diễn, cũng là muốn giảm bớt không khí áp lực này một chút.
DTV
Bởi vì bên này cũng không có hội trường hay gì đó.
Cho nên liền dựng tạm một cái đài biểu diễn ở trên khu đất trống ở trong khu viện, mọi người dọn ghế từ trong nhà ra, mọi người ngồi cùng nhau cũng coi như là qua một cái tết trung thu.
Vào lúc buổi tối, một nhà Cố Tri Ý ăn xong cơm chiều xong liền đi theo mọi người ra ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-427.html.]
Cố Tri Ý ôm Tam Bảo, Lâm Quân Trạch dọn một cái ghế, hai anh em Đại Bảo thì tự mình mang theo ghế nhỏ, đã chạy ở phía trước.
Hôm nay bởi vì có biểu diễn cho nên mọi người đều ăn tương đối sớm, đã tới bên này từ sớm, sắp xếp xong ghế, chiếm vị trí tốt.
Trẻ con thấp bé, đều ngồi ở đằng trước, bên này có nhiều người như vậy, Cố Tri Ý cũng không đi quân bọn nhóc.
Còn có vài người còn chưa ăn xong cơm, cầm theo cái chén đứng ngay ở chỗ này ăn.
Thời gian hội diễn văn hóa rất nhanh đã đến, bài hát được biểu diễn đều thuộc vễ thời đại này, thêm một ít bài hát chữ tình nữa.
Bọn nhỏ lần đầu tiên nhìn thấy người biểu diễn ở ngay trước mắt, hai nhóc đều xem đến tập trung tinh thần, ngay cả một đứa nhóc con như Tam Bảo cũng vui vẻ nhún nhảy ở trên đùi Cố Tri Ý.
Chờ đến khi sắp tan cuộc, Cố Tri Ý muốn đi về trước, bằng không một hồi lại phải chen chúc với mọi người. Cho nên cô bế Tam Bảo đi trước.
Mà một bên Uông Mỹ Phương vẫn luôn đang tìm kiếm cơ hội.
Nhìn thấy Cố Tri Ý ôm Tam Bảo, liền làm bộ không cẩn thận va phải.
Cố Tri Ý bị đụng phải một cái lảo đảo, việc đầu tiên nghĩ đến là che chở cho Tam Bảo. Cho nên cũng không để ý túi cô đựng tã cho Tam Bảo đã bị rớt thứ gì vào.
Uông Mỹ Phương thấy chuyện tình giải quyết hoàn mỹ như vậy, cười nói với Cố Trị Ý: “Ôi chao, em dâu Lâm đó hả, ngại quá, không va khiến em bị thương đấy chứ?”
Nụ cười lúc này của Uông Mỹ Phương nhìn chân thành hơn rất nhiều, rốt cuộc chuyện mà cô ta muốn làm đã thành công hơn phân nửa.
Chỉ là nụ cười tươi này ở trong mắt Cố Tri Ý chính là có chút kỳ lạ. Nhưng cũng chỉ lắc lắc đầu, nói: “Không sao, lần sau chị dâu chú ý chút. “
Nói xong liền ôm Tam Bảo đi rồi.