Trẻ con vốn mau quên nhưng sẽ rất để ý đến những lời nói của các bạn cùng lứa. Cho nên Cố Tri Ý cũng chỉ có thể dùng cách thế này để dạy dỗ hai đứa bé, phải tôn trnọng người khác.
Mấy đứa bé xung quanh đều hâm mộ Đại Bảo và Nhị Bảo muốn c.h.ế.t rồi, chúng cảm giác mỗi ngày về nhà, hai anh em đều có đồ ăn ngon.
Đương nhiên, đồ ăn vặt mà hai anh em cầm ra ngoài cũng chỉ có thể xem là một góc của núi băng mà thôi.
Đồ ăn ngon, cứ nhìn Tam Bảo sẽ biết. Đặc biệt là mùa hè vừa đến, Tam Bảo chỉ mặc trên người áo lót nhỏ, trên thân thể trắng nõn như ngó sen làm thế nào cũng không thể che giấu được từng khối thịt. Lúc ôm Tam Bảo ra ngoài, ai mà không thèm tiểu mập mạp này chứ.
Lúc ở nhà, Cố Tri Ý thừa dịp không có người là cô sẽ chụp cho Tam Bảo vài tấm ảnh, Đại Bảo và Nhị Bảo tương đối ít vì cô không có cách gì tự nhiên lấy máy ảnh ra chụp cả.
Tuy nói lúc này còn không thể lấy ra, nhưng sau này chúng đều sẽ trở thành những ký ức tốt đẹp cả.
Mấy đứa bé này đã sinh ra ở thời đại tốt nhất.
Phía trên cũng có nghe thấy chuyện lần này, ban đầu vốn dĩ họ cũng không muốn quản, nhưng lại không ngờ làm ảnh hưởng đến trẻ con. Đến đứa bé nhà Trịnh Quang Huy trở về nhà còn hỏi: “Cái gì là đám người nhà quê ạ?”
Sau khi Trịnh Quang Huy giải thích với các con xong, còn quay sang phàn nàn với Trần Nguyệt Hương: “Em nói xem, mấy người trong thành kia, tự muốn tách rời tập thể cũng xem như xong đi, sao lại khiến mấy đứa bé đang tốt lành cũng bị dạy hư thế này?”
“Đúng vậy, giai đoạn này của mấy đứa nhỏ chính là thời điểm chúng hình thành tam quan của chính mình. Mà những người lớn trong nhà cũng thật là!” Trần Nguyệt Hương lặc đầu ngao ngán, chị cũng không quen nhìn cách làm của mấy người quân tẩu này.
Trong quân đội, họ cũng rất quan tâm đến vấn đề nuôi dạy trẻ nhỏ, thấy bị những phụ huynh trong nhà dạy dỗ thế này, chỉ sợ mấy đứa trẻ đang tốt đẹp lại bị dạy cho sai đường lạc lối.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-425.html.]
“Ngày mai, anh sẽ nói chuyện với liên đoàn phụ nữ bên kia, để cho các đồng chí của họ đi làm chút công tác tư tưởng.” Trịnh Quang Huy giải quyết dứt khoát.
Sáng ngày hôm sau, mấy người trong liên đoàn phụ nữ đã đi tìm mấy chị dâu kia. Uông Mỹ Phương cũng chính là mẹ của Hào Hào, cô ta kiên cường giữ nụ cười tiễn các đồng chí trong liên đoàn phụ nữ ra về. Chờ cho đến khi quay vào nhà thì càng tức giận nghiến răng nghiến lợi. Lại thù hận Cố Tri Ý thêm một tầng.
Tam Bảo được mười tháng hẳn là đã bắt đầu tập nói, câu đầu tiên của cậu bé nói rõ nhất định phải là mẹ.
Tuy không đúng tiêu chuẩn, nhưng với người mẹ ruột Cố Tri Ý này mà nói, đó chính là đang gọi cô.
Cuối cùng cô cũng được đi trước Lâm Quân Trạch một bước. Xem ra Tam Bảo vẫn thích cô nhất. Lần trước Tam bảo ê a gọi chỉ là nháp thôi, không tính.
DTV
Làm cha mẹ, họ rất thích kiểu tranh giành những chuyện nhỏ nhặt như thế này, mà mỗi lần đều không biết chán.
Thật ra dáng vẻ béo ục của Tam Bảo cũng không phải là không có nguyên nhân.
Từ sau khi Cố Trị Ý cho Tam Bảo cai sữa thì bắt đầu ăn phụ, mà Tam Bảo đều không kén ăn. Thật sự là làm cho Cố Tri Ý bớt lo nghĩ không ít. Một đứa bé không kén ăn là dễ nuôi nhất.
Mỗi ngày đều phối hợp dinh dưỡng phù hợp, sức khỏe của đứa bé tự nhiên cũng sẽ khá hơn.
Cương Tử vừa quay lại quân đội còn chưa được hai tháng, vào tháng tám thì nhận được tin tức Lâm Hiểu Lan bên kia đã mang thai.
Nhân được điện báo, Cương Tử vui mừng đến tìm không ra hướng Bắc, cậu chỉ ước có thể lập tức trở về quê.