Những người phụ nữ hiểu điều đó, dù sao thì họ cũng phải dựa vào người đàn ông của mình. Làm sao họ có thể giống như Khâu Phương Mai kia, làm ra chuyện ngu xuẩn như thế?
Chuyện của Khâu Phương Mai đã trở thành chủ đề nói chuyện của mọi người trong khu nhà tập thể trong những lúc nhàn rỗi.
Còn Tam Bảo mỗi tháng lại lớn hơn, đã bắt đầu biết bò, cậu bé biết tự mình đứng lên, tự mình đi tìm tòi thế giới.
Cố Tri Ý đã trải nệm êm trên mặt đất đến cậu bé có thể tự mình bò.
Dù sao vẫn là một bé trai, té ngã mấy lần cũng chẳng có việc gì.
Khu nhà bên này, bởi vì không còn Khâu Phương Mai thích đi kiếm chuyện nữa nên thời gian mỗi ngày cũng xem như được yên tĩnh hơn.
Chỉ là không biết bắt đầu từ lúc nào mà sự phân biệt của những quân tẩu còn nghiêm trọng hơn trước.
Đặc biệt là doanh hai bên kia, nghe nói vợ của phó đoàn trưởng là người trong thành, trong nhà cũng có chút quan hệ. Cả ngày chỉ giao thiệp với những quân tẩu trong thành.
Mà những quân tẩu nông thôn giống như Cố Tri Ý thế này dường như đã bị họ bài xích.
Lúc trò chuyện với mọi người trước đó, còn nghe nói Tưởng Tố Lan, vợ của phó doanh Lý có phàn nàn rằng: “Làm thế này cũng không biết các cô ấy có ý gì? Lúc đi ngang qua mấy người họ, tôi còn tưởng bản thân mình đã làm gì sai trái, họ đề phòng chúng ta như phòng trộm vậy.”
Nhắc đến chuyện này, các chị dâu nông thôn khác cũng vô cùng tức giận như thế, nhưng vì sao họ tức giận thì người khác lại không biết. Sau cùng chỉ tự thấy khó chịu.
DTV
Đối với chuyện này, Cố Tri Ý rất cởi mở.
Dù sao không ai có thể lựa chọn xuất thân của mình. Lúc này, những người đó là người thành thị nhưng không biết tổ tông của họ cũng là tầng lớp người nhà quê. Đặc biệt là khi trong miệng họ còn ăn gạo của ‘đám người nhà quê’.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-424.html.]
Chỉ là chuyện như thế này, ban đầu chỉ xảy ra giữa những người lớn còn chưa tính là gì, nhưng trẻ con trong nhà lại học theo người lớn.
Vốn dĩ những đứa bé trong khu nhà chung vẫn chơi đùa với nhau. Đột nhiên lại bắt đầu làm trò cô lập khiến những đứa bé xuất thân từ gia đình nông thôn cũng rất buồn.
Đặc biệt khi có những đứa trẻ tương đối lớn còn chỉ vào Đại Bảo và Nhị Bảo nói: “Đám nhà quê đến từ nông thôn, chúng ta không cần chơi với họ.”
Buổi tối, khi Đại Bảo và Nhị Bảo về đến nhà, hai anh em không hiểu, hỏi Cố Trị Ý: “Mẹ, vì sao mấy người Hào Hào nói chúng con là đám người nhà quê, không chơi với chúng con?”
Nhị Bảo cũng gật đầu, hầm hừ nói: “Họ không chơi với chúng con, chúng con cũng không thèm chơi với họ.” Nói xong còn chống nạnh, tức giận.
Cố Tri Ý thật sự không ngờ đến trẻ con cũng như vậy. Cô tiến lên kéo tay Đại Bảo và Nhị Bảo, thẩm thía nói: “Đại Bảo, Nhị Bảo, hôm nay, mẹ muốn nói với các con thế này. Nông dân cũng không có gì đáng mất mặt cả, mà người thành thị cũng chẳng có gì ghê gớm. Giống như mấy người Hào Hào, họ là người thành thị, không phải họ cũng ăn gạo của người nông thôn làm ra sao? Cho nên nếu vì các con là người từ nông thôn đến mà họ lại không chơi với các con, vậy những người bạn như thế cũng có thể không cần để ý đến. Nông thôn không có cái gì là không tốt hay không đúng, đồ chơi tốt ở nông thôn cũng không ít hơn ở thành thị.”
Cố Tri Ý cũng chỉ có thể dùng lời nói đơn giản nhất để giải thích cho hai anh em nghe.
Đại Bảo và Nhị Bảo đều công nhận mà khẽ gật đầu.
“Đúng rồi, vào mùa hè, chúng ta còn có thể lên núi hái trái cây, chơi vui biết bao nhiêu.”
“Đúng, chúng con cũng không cần chơi với họ nữa, mấy người họ đều là mắt chó xem thường người khác.”
Ôi! Nhi Bảo có tiến bộ rồi!
Cố Tri Ý cho rằng Nhị Bảo thế này là do tức giận mà thôi thúc, đến mức có thể vượt qua chướng ngại vật trong điểm yếu về tri thức của mình.
Cô xoa đầu hai đứa bé, nói: “Đúng, chúng ta còn có nhiều bạn nhỏ khác, đúng không? Chúng ta có thể không thèm chơi với họ. Hôm nào đó, các con gọi các bạn của mình đến nhà, mẹ sẽ làm đồ ăn ngon cho mấy đứa.”
Hai anh em vừa nghe thấy có đồ ăn ngon thì lập tức lập tức vứt mấy chuyện không vui kia xuống tận chín tầng mây rồi.