Đặc biệt là hiện tại cô ta vẫn còn là dáng vẻ không biết hối cải.
“Khóc, khóc, khóc, cả ngày chỉ biết khóc lóc. Lần này thì hay rồi, cả nhà đều phải về quê trồng trọt mà sống đi, cô hài lòng chưa?” Lưu Căn Bảo rống lên.
Khâu Phương Mai bị hù sợ đến mức nấc lên.
“Nấc, anh nói cái gì? Cái gì về nhà, nấc ~ Làm ruộng?” Khuôn mặt Khâu Phương Mai bày ra dáng vẻ bị đả kích rất lớn.
Lưu Căn Bảo cào tung cái cầu húi cua của mình, anh ta thô lỗ nói: “Chính là phải giải ngũ, về nhà làm ruộng. Tôi thật sự không ngờ, cưới phải một người đàn bà còn có thể làm cho sự nghiệp của mình đi toi. Khâu Phương Mai, tôi nói cho cô biết, chờ sau khi trở về, chúng ta lập tức ly hôn, tôi và cô quay về nhà mẹ đẻ của cô, nói chuyện với người Khâu gia đi!”
Nói xong Lưu Căn Bảo lập tức đứng lên, rời đi. Lúc này, Khâu Phương Mai mới kịp thời phản ứng người đàn ông của mình nói muốn làm gì sau đó.
Cô ta hốt hoảng ôm lấy chân Lưu Căn Bảo, gào khóc lên: “Căn Bảo à, em sai rồi, em thật sự sai rồi. Anh đừng, đừng ly hôn với em, có được không? Em, chúng ta còn có hai đứa bé mà.”
Không nói đến hai đứa con gái còn tốt, nhắc đến còn khiến Lưu Căn Bảo nổi giận hơn nữa: “Cô còn biết có hai đứa con gái, vậy cô nói nghe thử, cô đã dạy dỗ hai đứa chúng nó ra dáng vẻ gì rồi?”
Nói xong thì giật cánh tay Khâu Phương Mai đang ôm chặt lấy chân mình ra, kéo cửa rồi đi ra ngoài ngay sau đó.
Anh ta thật sự không muốn ở lại trong ngôi nhà này nữa, không muốn lại nhìn thấy người phụ nữ chỉ biết khóc lóc kia.
DTV
Đi ra khu nhà tập thể, mọi người đều nhìn anh anh ta bằng ánh mắt đồng tình.
Trong lòng Lưu Căn Bảo càng khó chịu hơn.
Như thế này không tốt sao. Chính anh ta cũng là một doanh trưởng rồi, cố gắng chịu đựng hơn ít lâu nữa có thể tăng thêm một cấp nữa cũng không phải là không có khả năng.
Thoáng một cái đã không còn gì nữa.
Cố Tri Ý bên này cũng có nghe nói đến chút ít, cô biết lần này tổ chức đã quyết định thẳng tay.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-423.html.]
Chỉ có thể trách Khâu Phương Mai, tự mình không biết rõ về người ta, mà bản thân cô ta giống như cũng không có não, việc thế này thật sự là không thể trách người khác.
Nhưng trong tâm lý của Khâu Phương Mai, cô ta lại cảm thấy là vì sau khi Cố Tri Ý đến đây thì mới có một loạt những chuyện thế này.
Có những người giống như theo thói quen, một khi bản thân họ làm ra một sai lầm nào đó, họ đều đổ hết trách nhiệm vào người khác, giống như làm vậy thì bản thân có thể tỏ vẻ vô tội.
Nhưng Khâu Phương Mai vô tội sao? Không hề!
Không phải Lưu Căn Bảo không muốn đi tìm đoàn trưởng Trịnh năn nỉ một hồi, nhưng những gì có thể nói đều đã nói rồi. Không còn cách nào khác, anh ta không thể không trình đơn xin xuất ngũ.
Bên quân đội vẫn sẽ cấp cho anh một khoản phụ cấp xuất ngũ, Lưu Căn Bảo không hề nói gì, anh ta chỉ thu dọn đồ đạt rồi chuẩn bị trở về.
Nhưng đến tận ngày phải rời đi, Khâu Phương Mai vẫn không cam lòng, cô ta không muốn đi, vẫn một mực ở lại trong sân nhà mình, lăn lộn, làm loạn lên.
Lưu Căn Bảo nhìn thấy người phụ nữ tóc tai bù xù, lăn lộn trên mặt đất, anh ta trực tiếp xách hành lý của mình lên rồi rời đi.
Lúc đi ra còn nói một câu: “Cô muốn ở lại thì cứ tiếp tục ở lại đi!”
Nói xong cũng không quay đầu lại.
Khâu Phượng Mai chỉ biết trợn mắt, há mồm. Cô ta không đoái hoài gì đến hình tượng lúc này của mình, vội vàng xách hành lý lên rồi lập tức đuổi theo.
Hai đứa con gái nhìn thấy cha mẹ mình đã đi nên cũng đi theo sau.
Một trận náo loạn cứ như thế mà kết thúc.
Bởi vì chuyện lần này của Khâu Phương Mai mà không chỉ Trần Nguyệt Hương bên kia phải tập họp các chị em trong khu nhà tập thể lại để nói rõ ràng sự lợi và hại bên trong đó. Đến những người đàn ông trong nhà cũng cố gắng hết sức để chỉ bảo, tận tâm nói chuyện với vợ của mình.
Dù sao thì không ai mong muốn sự nghiệp đang tốt đẹp của bản thân cứ như thế mà bị hủy hoại.