Đứa con trai này cũng coi như là món quà ông trời cho một nhà bọn chúng.
Lý Hồng Hà ở cữ vẫn là Mẹ Lâm chăm sóc, cũng may có con dâu cả Vương Anh hỗ trợ. Nếu không một bên là hôn sự của Lâm Hiểu Lan, một bên là con dâu thứ hai ở cữ. Mẹ Lâm có khi cũng bận rộn quá sức.
Cương Tử bên kia không bao lâu đã truyền tới tin tức, đã quyết định xong ngày tháng để đưa sính lễ qua.
Bây giờ cũng không còn có quá nhiều lễ triết rườm rà, ngày hôm hai người liền đi công xã làm giấy hôn thú.
Khi Cương Tử ở bộ đội đã làm giấy xin kết hôn từ trước, toàn bộ hành trình vẫn rất thuận lợi.
Bây giờ giấy hôn thú cũng giống như giấy khen, ở trên có tên của hai người, khi nào kết làm vợ chồng.
Đáng nhắc tới chính là, hai vợ chồng còn phải đọc một đoạn lời thề mới xem như xong việc.
Nhưng mà Cương Tử lãnh xong rồi, còn cố ý dẫn Lâm Hiểu Lan đi quán chụp ảnh một chuyến, chụp được một “Bức ảnh kết hôn” thuộc về thời đại này.
Bởi vì kỳ nghỉ của Cương Tử cũng không nhiều lắm, người hai nhà cũng quyết định đến ngày tiếp theo, bày rượu mời các bà con hàng xóm ăn một bữa là được.
DTV
Ngày kết hôn , Cương Tử ngồi trên chỗ ngồi ở máy kéo, liền tới cửa đón dâu.
Đây chính là lần đầu tiên nhìn thấy, bà con hàng xóm ở quê nhà đều vây quanh cái máy to lớn này đó.
Đăng trước máy kéo còn có một đóa hoa đỏ thẫm, nhìn rất vui mừng!
Hôm nay, Lâm Hiểu Lan đã thức dậy từ rất sớm để sửa soạn, bởi vì ở bên này, khi con gái xuất giá đều phải uốn tóc. Vì vậy từ một ngày trước, trong nhà đã bắt đầu sử dụng cái kẹp sắt kia.
Đốt lửa lên, rồi uốn lại, có thể nói rằng đây là cách uốn tóc rất xa xưa.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-420.html.]
Đây cũng được xem là tiêu chí của những cô gái mang tư tưởng tiến bộ.
Uốn tóc xong, vừa sáng là Lâm Hiểu Lan đã bị kéo đậy mặc áo sơ mi sợi tổng hợp mà Cố Tri Ý đã đưa cho. Bởi vì màu sắc sáng sủa hơn, lại còn có họa tiết hoa nên mặc vào khi kết hôn cũng rất tốt.
Sau khi Cương Tử vào cửa còn phải xách hai cân xương sườn tốt nhất, tặng đến cho nhà gái bên này, đây là phong tục “Ly nương nhục(*).”
(*) Ly nương nhục là lễ vật trong văn hóa cưới xin của Trung Quốc. Tức là một ngày trước ngày thành hôn thì người đàn ông phải chuẩn bị mấy cân thịt tặng cho nhà cô gái, và có nơi cũng chuẩn bị giò heo. Sau đó thì vào nhà, lại phải qua một phen khảo nghiệm.
Trước khi ra cửa, Lâm Hiểu Lan cũng khóc một trận. Tuy rằng nói là một phong tục, trước khi xuất giá đều phải rơi ít “hạt vàng”, nhưng Lâm Hiểu Lan đột nhiên cảm thấy rất xúc động, rất không nỡ xa cha mẹ. Tuy nói rằng gã không xa nhưng tóm lại vẫn là con gái đã gả ra ngoài rồi. Về sau, quay về nhà mẹ đẻ thì xem như khách.
Nên hôm nay, khóc chính là khóc rất chân tình, rất thật lòng, mẹ Lâm bên này cũng lén lút lau nước mắt.
Mấy người bên kia bắt đầu lên máy kéo, thuận tiện cũng chở theo mấy hành lý, đồ vật mà Lâm Hiểu Lan đã chuẩn bị.
Có thể nói Lâm Hiểu Lan kết hôn được xem như rầm rộ, có kiểu cách nhất trong mấy năm trở lại đây rồi.
Người trong nhà đến gặp Cương Tử bên kia, sau đó thì bắt đầu dự tiệc.
Người của Lâm gia xem như đến bên này của Trương gia làm quen nhau. Sau khi kết thúc tiệc. người Lâm gia lại ra về.
Thu dọn sau tiệc rượu thì mẹ Trương cũng không để Lâm Hiểu Lan giúp đỡ.
Cả ngày hôm nay đã bận bịu vất vả, Lâm Hiểu Lan chỉ cảm thấy bản thân đã sắp mệt lả đi rồi.
Trở lại phòng cưới của hai người họ, dù Lâm Hiểu Lan mệt nhưng vẫn rất câu nệ, dù bản thân có tự nghĩ nhiều đi chăng nữa cũng sẽ không nghĩ đến chân thật như trong giờ khắc này.
Trong gian phòng dán chữ hỷ, còn có một tấm ảnh giống như của lãnh đạo. Chăn mền cũng đã được đổi mới thành màu hồng.
Lâm Hiểu Lan ngồi yên trên giường, hai tay lập tức xoa vào nhau vì căng thẳng. Tuy Cương Tử cũng rất xấu hổ nhưng vì là đàn ông nên cậu vẫn phải chủ động một số chuyện.