Sinh một bé trai, người ta ít nhiều cũng sẽ đưa cho nhiều hơn một chút. Còn bé gái, nếu gặp một ít người khó tính còn trực tiếp không cho. Tốc độ trở mặt này quả thực còn nhanh hơn so với lật sách.
Bà thím đỡ đẻ vài cái liền giúp đỡ Lý Hồng Hà rửa sạch sẽ, rồi bọc đứa bé vào cần thần rồi mang theo vẻ mặt vui mừng ra ngoài cửa.
“Chúc mừng nha, em gái Hải Anh, thằng hai nhà em sing cho em thêm một đứa cháu nội trai nữa này”
Theo câu nói của bà thím dỡ đẻ rơi xuống, Mẹ Lâm cũng vái một cái ở tại chỗ, nhỏ giọng lầm bầm: “Cảm ơn Bồ Tát phù hộ, cảm ơn Quan âm nương nương.” Cảm ơn hết một hồi.
Đúng là cảm ơn hết tất cả thần tiên một lần, mới cười nhìn về phía bà thím đỡ đẻ.
“Lần này vất vả chị rồi.” Nói xong nhét một khối tiền trong tay vào trong tay bà thím đỡ đẻ.
“Đến lúc đứa bé đầy tháng thì mời chị tới ăn tiệc đầy tháng.” Sau đó Mẹ Lâm nhỏ giọng nói.
Bà thím đỡ đẻ cũng vui vẻ, đặc biệt là nhà họ Lâm lại còn hào phóng như vậy. Cũng cười ha ha đồng ý. Xong thấy không có chuyện gì nữa, cũng liền đi rửa sạch tay rồi rời đi.
Mà lúc này Mẹ Lâm mới rảnh đi xem đứa cháu nội nhỏ đã ở trong lòng Lâm Quốc Bình.
Lâm Quốc Bình thật cẩn thận ôm con trai, nhìn nhóc con vẫn nhắn dúm dó, nhưng lại nhìn thế nào cũng cảm thấy vô cùng đẹp.
Mẹ Lâm nhìn nửa ngày, lên tiếng: “Ôi chao, thằng nhóc này nhìn giống thằng tư. “
Đương nhiên, cũng không biết Mẹ Lâm là lự kính quá dày hay là như thế nào.
Dù sao Lâm Hiểu Lan ở một bên nhìn cũng không nhìn ra rốt cuộc giống người anh trai nào.
Nhưng mà đáy lòng vẫn rất vui thay cho anh hai, nhiều năm như vậy cuối cùng cũng có được đứa con trai.
DTV
Lâm Quốc Bình cẩn thận ôm con trai mình, tuy rằng hiếm lạ không được, nhưng cũng sợ tư thế của mình không đúng làm con trai bị thương.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-419.html.]
Còn nữa, anh ấy vẫn là rất quan tâm tình hình của Lý Hồng Hà. Liền nói với Mẹ Lâm: “Mẹ, mẹ ôm đứa bé này giúp con một lúc, con vào xem Hồng Hà thế nào.”
Mẹ Lâm cũng không nói gì, tiến lên đỡ lấy đứa bé. Sợ cháu trai cảm lạnh, cũng ôm đứa bé vào phòng.
Mấy đứa nhỏ thấy nhà mình lại có thêm em trai. Cũng đều vui vẻ vây quanh Mẹ Lâm.
Đại Nha và Nhị Nha nhà Lâm Quốc Bình tò mò nhìn em trai mình. Nhưng là trong lòng vẫn hơi sợ, bây giờ mẹ vừa mới vừa đối xử tốt hơn một chút với hai chị em các bé. Em trai đã tơi, có phải mẹ sẽ chỉ thương mỗi em trai không.
Hai người vui mừng vì em trai đến, cũng lo lắng về những ngày tháng sau này của hai bé.
Đứa bé mới bảy tám tuổi, rốt cuộc bởi vì những chuyện Lý Hồng Hà đã làm lúc trước mà cảm thấy rất đau khổ.
Lâm Quốc Bình vào phòng, liền nhìn thấy Lý Hồng Hà trợn tròn mắt nhìn ra ngoài cửa. Cười hỏi: “Hồng Hà, thế nào? Có chỗ nào không thoải mái không?”
Lý Hồng Hà lắc đầu, giọng khàn khàn hỏi: “Quốc Bình, con trai của chúng ta đâu?”
“Anh để mẹ ôm, Hồng Hà, lần này vất vả em rồi.” Lâm Quốc Bình tiến lên nắm tay Lý Hồng Hà, nhẹ giọng nói.
Lý Hồng Hà không cảm thấy vất vả chỗ nào cả, vừa rồi trong lúc sinh con, cô ta cũng đã nghĩ kỹ rồi, lần này nếu vẫn là con gái thì cô ta cũng nhận.
Đặc biệt là mấy tháng này ở chung với hai con gái, Lý Hồng Hà cũng cảm thấy thật ra con gái cũng không thể kém hơn so với con trai.
Không ngờ, lần này ông trời vẫn chiếu cố đến nhà bọn họ mà tặng cho bọn họ một đứa bé trai.
Hai người nói vài câu, Lý Hồng Hà quá mệt mỏi, cũng nhắm mắt lại nghỉ ngơi.
Cha Lâm tan tầm trở về cũng nghe nói vợ thằng hai sinh một bé trai, đáy lòng cũng vui mừng cho nhà thằng hai.
Hai người này cũng không dễ dàng, vừa rồi còn phải ầm ỹ đến cả chuyện ly hôn.