Mẹ Lâm đột nhiên cũng hơi nghẹn ngào: “Ông nói xem, không gả chồng cho con bé, thì tôi lại sốt ruột. Nhưng chỉ cần tưởng tượng đến con gái chúng ta sẽ phải gả ra ngoài, trong lòng tôi cũng không dễ chịu chút nào.” Mẹ Lâm lại bắt đầu thở dài.
Thật ra trong lòng Cha Lâm cũng không dễ chịu, nhưng ngoài miệng lại vẫn làmm bộ như không để ý lắm, thuận tiện an ủi Mẹ Lâm một phen: “Tôi nói bà lão này, bây giờ không phải vẫn chưa xuất giá sao? Bà không dễ chịu gì? Chẳng lẽ bà còn muốn giữ con gái cả đời không lấy chồng ư? “
Mẹ Lâm trừng mắt liếc Cha Lâm một cái, ông già khó hiểu phong tình.
“Sao hả, ông còn không cho tôi khó chịu một lúc sao?” Nói xong, cũng không để ý tới Cha Lâm nữa.
Nhưng mà Cha Lâm thật ra lại nói lên nỗi lo của mình.
“Nhà thông gia bên kia nói đưa 66 khối tiền làm sính lễ, đến lúc đó chúng ta liền đưa số tiền này cho Hiểu Lan áp đáy đi. Sau này có con cái gì đó, chi tiêu cũng lớn, liền đưa cho hai vợ chồng con bé cất đi là được. Đến lúc đó chúng ta lại cho thêm chút đồ vật, Hiểu Lan qua bên kia cũng càng có tự tin hơn.”
DTV
Thật ra Cha Lâm rất sáng suốt, đặc biệt là ở dưới tình huống đối phương đưa sính lễ phong phú như vậy.
Cha Lâm cũng muốn cho con gái mình qua bên kia có thể càng thêm có tiếng nói trong nhà.
Dù sao cũng không thể khiến người xem thấp đi, cho nên lúc này, đồ vật áp đáy hòm của nhà mẹ đẻ bên này sẽ rất quan trọng.
Mẹ Lâm gật gật đầu, cũng không để ý đến một chút không thoải mái vừa rồi nữa.
“Đương nhiên rồi, trước đây con gái lớn của chúng ta là không có điều kiện, bây giờ Hiểu Lan phải xuất giá, làm sao cũng không thể để nhà chồng con bé xem thường.”
Hai người không khỏi nhớ tới đứa con gái lấy chồng sớm- Lâm Thanh Hương của mình.
Đối với đứa con gái lớn này, trong lòng Cha Lâm Mẹ Lâm nhiều ít cũng cảm thấy thua thiệt. Đây đều là do trước kia không có tiền, không có lương thực.
Mà Nhà họ Trương bên kia cũng nói đến chuyện Nhà họ Lâm. Có thể nói hai nhà vẫn rất vừa lòng đối với đối phương. Chủ yếu là do nhìn qua thì người của cả hai nhà đều không phải loại không dễ ở chung, cũng không nói lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-418.html.]
Hai nhà bàn bạc xong chuyện cưới gả của hai đứa nhỏ.
Bên này Cố Tri Ý mấy ngày trước cũng đã nhận được điện báo Cương Tử gửi tới, nói là đã bình an về đến nhà.
Sau đó chính là chuyện hai nhà bàn bạc hỗn sự, chọn ra ngày lành tháng tốt.
Cố Tri Ý cũng vui vẻ thay cho hai người bọn họ.
Ngẫm lại Lý Hồng Hà bên kia có lẽ cũng sắp sinh.
Lúc trước khi con trai Cố Tử Lâm ra đời, Cố Tri Ý còn gửi hai vại sữa mạch nha về. Lần này Lâm Hiểu Lan trở về, Cố Tri Ý cũng để cho bọn họ mang theo hai vại tặng cho Lý Hồng Hà.
Người nhà Cương Tử ngày hôm sau liền đi, cũng may hai nhà cũng cách nhau không xa lắm. Đi lại lên, tuy rằng hơi xa một chút, nhưng là ngồi xe mấy giờ vẫn có thể tới.
Mới vừa đi ngày đó, Lý Hồng Hà cũng chuẩn bị sinh, bởi vì là thai thứ hai, thai đầu tiên là hai đứa con gái sinh đôi. Cho nên thai thứ hai này cũng tương đối cũng nhanh.
Hai vợ chồng Lý Hồng Hà vẫn luôn ngóng trông có đứa con trai, nhưng dần dần, suy nghĩ của hai người cũng bắt đầu thay đổi. Con trai tuy rằng cũng tốt, nhưng là nếu không có duyên phận, thì cũng không cưỡng cầu được.
Ở nhà mời bà mụ trong thôn, sau một giờ đã sinh xong.
Tiếng khóc lảnh lót của trẻ mới sinh từ trong phòng truyền đến, cách nhiều năm như vậy, cho dù là con trai hay con gái, trong lòng Lâm Quốc Bình cũng rất kích động. Vội đứng lên, ghé vào cửa nhìn nửa ngày.
Bà mụ trong thôn cũng là một bà thím đã giúp người khác đỡ để mấy chục năm. Thai sinh đôi của Lý Hồng Mai lần trước cũng là bà ấy đỡ để cho, bây giờ khi nhìn thấy vợ của thằng hai nhà họ Lâm cuối cùng cũng sinh được một đứa bé trai bà cũng cảm thấy vui thay cho vợ chồng họ.
Đương nhiên, bà ta cũng có thể lấy nhiều phí vất vả hơn một chút.
Chuyện này cũng được xem như chuyện mọi người trong thôn đều hiểu rõ trong lòng nhưng không nói ra.