Cha Trương chỉ đi qua bắt tay với cha Lâm một chút.
“Hoan nghênh ông em, cũng hoan nghênh cả nhà ông.” Quả thực là cha Trương trông trẻ tuổi hơn một chút so với cha Lâm.
Cha Lâm gọi cha Trương là ông em nên cũng không sai.
Chỉ qua một hồi, hai người liền liên tiếp kêu nhau ông anh, ông em.
Cương Tử trả tiền xe cho người ta, sau đó cầm lấy hành lý của mấy người Cường Tử xuống dưới.
“Ai nha, đến đến đến, Quốc Đống đi giúp Cương Tử, em gái, chúng ta vào nhà rồi nói, vào nhà rồi nói.” Mẹ Lâm bảo con trai cả đi qua để giúp đỡ.
Bên này bà đã tiếp đón người của Trương gia vào cửa.
Ngồi xuống mọi người đơn giản chào hỏi lẫn nhau, quen biết một chút.
Vương Anh cũng tiến lên giúp mấy người bọn họ pha trà rồi rót ra.
“Thím, chú, hai người uống trà.”
“Ai, được được được.”
Mẹ Trương từ sau khi vào nhà liền vẫn luôn chú ý tới Lâm Hiểu Lan, rốt cuộc xuống được xe, thấy tầm mắt của hai người Cương Tử và Lâm Hiểu Lan mới đối diện nhau một chút. Mẹ Trương cũng đã nhìn ra, đây là chính là con dâu tương lai của mình. Tiến lên kéo lấy Lâm Hiểu Lan liền bắt đầu nhiệt tình thăm hỏi.
Mẹ Lâm bên này lại đang nhìn về phía Cường Tử có cái đầu to giống hệt như Cương Tử, hỏi:” Đây là đưa con trai nhỏ nhà bà đúng không? Lớn lên cũng thật cao lớn, về sau nói không chừng cũng đi theo anh nó cùng tiến vào bộ đội đấy. “
DTV
“Phải xem bản thân nó thế nào, có một đứa là Cương Tử đi rồi, Cường Tử nếu ở lại trong nhà bầu bạn với hai vợ chồng già chúng tôi cũng tốt.” Mẹ Trương nói.
Cha Lâm cũng gật gật đầu: “Vậy cũng rất đúng, nhà bà cũng chỉ có hai đứa con trai như vậy, một đứa ở trong bộ đội, một đứa khác ở trong nhà, hai người cũng sẽ yên tâm hơn đôi chút.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-416.html.]
Thật ra cả hai nhà đều có người đi tham gia quân ngũ ở bộ đội, đương nhiên cũng biết được cái ẩn giấu sau lưng vinh dự chính là sự nguy hiểm tột cùng. Cho nên nhà họ Trương chỉ có hai người con trai, sao có thể để cả hai đứa đều tham gia quân ngũ được. Cha mẹ ở nhà không phải sẽ lo lắng c.h.ế.t sao?
Cương Tử cất gọn gàng đồ vật, mới kéo Lâm Hiểu Lan ngồi ở góc bên cạnh.
Thừa dịp không ai chú ý kéo tay Hiểu Lan.
Hai người cũng chỉ mới vài ngày không gặp lại dính vào với nhau.
Cường Tử cũng không xem nổi nữa. Tự mình đi vào trong viện.
Vừa vặn mấy đứa bé nhà họ Lâm đang chơi trong viện, Cường Tử cũng không ngại mình đã lớn tuổi, cũng chạy vào chơi cùng với mấy đứa bé.
Hai nhà nói chuyện một hồi mới tiến vào chủ đề chính.
Là Cha Trương lên tiếng trước nói: “Anh Lâm này, Cương Tử nhà chúng tôi cũng không nhỏ tuổi nữa, trong nhà cũng rầu thúi ruột vì chuyện của nó. Bây giờ cũng tình đầu ý hợp với Hiểu Lan, ý của chúng tôi bên này là muốn mau chóng quyết định hôn sự của hai đứa nhỏ, Cương Tử cũng yên tâm đi bộ đội, cố gắng trong sự nghiệp. “
Cha Lâm mẹ Lâm không có ý kiến, cũng gật đầu.
Cha Trương lại nói tiếp “Chức vị của Cương Tử cũng chưa đạt được tư cách xin tùy quân, cho nên lúc mới đầu hai vợ chồng phải chia cách hai nơi, cũng ấm ức cho Hiểu Lan nhà ông bà. Nhưng mà ông bà yên tâm, tôi và mẹ Cương Tử chắc chắn sẽ không bạc đãi Hiểu Lan, chắc chắn thương Hiểu Lan như con gái trong nhà.”
Cha Trương nói đến chuyện này, cha Lâm Mẹ Lâm cũng đã chuẩn bị tâm lý.
Lúc trước cũng nói qua vấn đề này, bây giờ gặp mặt cha Trương lại nói thẳng ra như vậy, cũng có thể nhìn ra người nhà này cũng không khó ở chung, ít nhất làm người cũng rộng rãi.
“Chuyện này thì chú em yên tâm, tôi và mẹ Hiểu Lan cũng hiểu, để cho Hiểu Lan ở nhà hiếu kính hai ông bà cũng là chuyện đương nhiên.”
Mặc kệ trong lòng nghĩ như thế nào, Lâm Hiểu Lan có thật sự hiếu kính cha mẹ chồng hay không, nhưng lời hay ý đẹp này Cha Lâm vẫn phải nói ra.
“Nếu hai ông bà cũng không ý kiến, vậy thì tôi liền nói ý tưởng của chúng tôi bên này đi. Nếu có gì không hài lòng, hai ông bà lại bổ sung.”