Rượu này vừa nhìn đã biết là không giống mấy cái kia, sao có thể không hiếm lạ được kia chứ.
Mẹ Trương vẫn còn không vui: “Con mua cho cha con mấy thứ đồ kia để làm gì? Còn không bằng tiết kiệm tiền để đến lúc kết hôn mua cho vợ con thêm vào bộ quần áo.
“Cái bà này, bà thì biết cái gì mà nói?”
Cha Trương lập tức trở nên không vui. Đây là con trai hiếu kính cho người làm cha là ông thì làm sao vậy?
Trương Cường ở một bên nhìn nửa ngày, thấy cha mẹ nhà mình bắt đầu muốn cãi nhau. Nhịn không được mở miệng hỏi: “Anh, vậy còn em thì sao?”
Cương Tử cười nói: “Yên tâm, không thể thiếu phần của em.
Nói xong lấy một cái áo khoác màu xanh lục bộ đội từ trong ba lời ra, nếu muốn hỏi màu sắc lưu hành của bây giờ là gì, vậy màu xanh lục bộ đội nhất thiết phải được xướng tên. Đặc biệt là những đứa con trai vào độ tuổi này, đều có những ước mơ được làm quân nhân. Đối với màu xanh lục cũng là yêu sâu sắc.
Có thể nói, quà mà Cương Tử chuẩn bị cho mọi người trong nhà đều đánh thẳng vào niềm yêu thích của bọn họ.
Hắc hắc, Hiểu Lan trong một màn này có thể nói là có công rất lớn.
Cả gia đình đối với Lâm Hiểu Lan vẫn chưa có gặp mặt lại càng có nhiều hảo cảm hơn.
Người của cả hai nhà bởi vì chuyện kết hôn nên đều đang khua chiêng gõ mõ mà chuẩn bị.
Sáng sớm, mẹ Trương liền mặc cái áo sơ mi làm từ sợi tổng hợp có màu sắc và hoa văn mà Lâm Hiểu Lan mua vào, không ngừng khoe khoang ở trước mặt cha Trương.
“Ông nhìn xem tôi thế vẫn được đúng không? Có tạo ra cảm giác không đứng đắn hay không?”
Quần áo mẹ Trương rất thích, chỉ là sợ quá màu mè, mặc đi ra ngoài sẽ không tốt. Nhưng thật ra loại màu sắc và hoa văn này vẫn còn tương đối bình thường, người đứng tuổi cũng có thể mặc được, ngược lại cũng không có vẻ quá khác người.
“Được rồi đó, một bà lão như bà, không cần quá khoe khoang”
Cha Trương đứng ở một bên nói lời ghét bỏ, ông lại đi lấy cái áo kiểu Tôn Trung Sơn của ông đặt dưới đáy hòm ra mặc vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-415.html.]
Đây là lần đầu tiên đi gặp mặt thông gia, vẫn phải ăn mặc sang trọng một chút, như vậy thể hiện bọn họ rất con trọng người con dâu Lâm Hiểu Lan này.
Người một nhà chuẩn bị không sai biệt lắm, mang lễ vật lên, liền ngồi lên xe trong thôn, chạy về phía huyện Phong bên kia.
Mà Lâm gia bên này bởi vì biết hôm nay là ngày bên nhà thông gia tới chào hỏi, cả nhà cũng là toàn bộ thành viên cùng tề tụ đủ.
Chờ đợi một nhà thông gia đến nhà mình.
Cương Tử bởi vì đã từng đi qua đây một lần, nên cũng khá quen thuộc với tuyến đường đi, lần di chuyển này thật ra rất nhanh.
Thời điểm mấy người bọn họ xuống xe ở huyện thành, còn đi đến toà nhà bách hoá lớn mua thêm chút kẹo.
Vừa rồi chủ yếu là sợ trên đường đi sẽ đè hỏng mấy, cho nên cố ý tới được bên này rồi mới mua sau.
Tiếp tục đi xe bò mới lung lay mà tới được thôn Phúc Lâm, mẹ Trương cả một chặng đường đi đều quan sát cảnh vật xung quanh chạy qua.
Thật ra ở cái niên đại này, mấy cái kiến trúc nhà lớn gì đó cơ bản đều là giống nhau, đều là nhà gạch, tốt hơn chút nữa thì làm nhà ngói.
DTV
Chờ đến lúc vào được thôn Phúc Lâm, nhìn thấy mấy căn nhà trong thôn, liền biết ngay, là cuộc sống của người dân ở nơi này không hề kém.
Bởi vì là cố ý thuê xe bò, cho nên xe bò đưa cả nhà bọn họ vào đến tận cổng lớn của Lâm gia.
Từ xa đã thấy được cả nhà Lâm kia đều đứng chờ ở trước cửa, cái thế trận này, thực sự đã dọa đến mẹ Trương rồi.
Rốt cuộc thì Trương gia cũng chỉ có bốn đứa con mà thôi, hơn còn không có cháu trai, vừa nhìn thấy một màn này, Lâm gia còn rất náo nhiệt.
Cái số lượng người này cũng quá nhiều rồi nha!!
Xe bò vừa mới dừng lại, liền nghe thấy mẹ Lâm nhiệt tình nói: “Đây là mẹ của Cương Tử và cha của Cương Tử đúng không? Ai nha, hoan nghênh hoan nghênh.
Mẹ Lâm còn xem như là tương đối nhiệt tình, cũng may mẹ Trương cũng không hề kém cạnh.
Vì thế hai vị cao nhân trong việc xã giao lập tức bắt đầu mở ra giai đoạn tâng bốc lẫn nhau của bọn họ.