“Chị dâu em lần sau mới tới đây, mau chóng rửa tay đi, vào nhà ăn cơm trước.”
Thấy không có chị dâu ở đây, Cường Tử quả thực có chút thất vọng.
Cậu muốn nhìn một chút xem thử xem rốt cuộc là một cô gái như thế nào mà lại có thể coi trong anh trai của cậu.
Hắc hắc, chỉ là lời này cậu sẽ không nói ra khỏi miệng đâu.
Người một nhà cơm nước xong xuôi, thời điểm đang ngồi xuống uống trà, mới bắt đầu cùng nhau bàn bạc chuyện hôn nhân của con trai.
Cha Trương mở miệng nói: “Mấy năm nay tiền trợ cấp mà con gửi về nhà, cha và mẹ con đều vẫn cất giữ đó cho con, đến lúc đó đều đưa cho con hết, căn nhà này từ hai năm trước cũng đã sớm chuẩn bị cho con luôn rồi, đến lúc đó nếu thấy có chỗ nào không quá hài lòng thì lại tiếp tục tu sửa lần nữa?
Con xem số tiền biếu đến lúc đó đưa khoảng bao nhiêu thì thích hợp? Có muốn chuẩn bị luôn bốn món đồ lớn không?
Cha Trương thật ra không hề bủn xỉn chút nào, rốt cuộc thì con trai nhỏ trong nhà hiện tại cũng mới chỉ mười tám, còn phải mấy năm nữa mới kết hôn.
Giải quyết chuyện chung thân đại sự của đứa con trai lớn này trước cái đã.
“Cha, con vẫn còn có tiền của riêng con mà, có nghĩ là nếu không thì chúng ta cứ mua cái đồng hồ gì đó thôi, chứ máy may lớn quá, cũng không quá tiện lợi. Tặng đâu đó khoảng 66 đồng tiền, mọi người cảm thế nào? “
“Được, chỉ xem con và Hiểu Lan bên kia thôi, nhưng mà con vẫn hỏi Hiểu Lan một chút xem con bé muốn đồng hồ hay là những thứ khác, tóm lại mấy cái đó đều phải cho con bé cả, con bé cảm thấy thích mới là quan trọng nhất. Tiền không đủ thì nói ra mẹ con bên này vẫn còn nữa.” Mẹ Trương cũng coi như là hào phóng.
Suy cho cùng thì con gái người ta sắp gã đến nhà mình, con trai mình lại còn phải đi tòng quân. Tóm lại là phải ủy khuất con gái nhà người ta rồi.
Trong nhà mình cũng có con gái mà, mẹ Trương ngược lại cũng có thể hiểu được.
Hai người chị gái của Cương Tử đều đã xuất giá, đều được gả đi không quá xa. Ba ngày hai lần cứ đều đều mà về nhà mẹ đẻ bên này.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-414.html.]
Nói tóm lại, cả cái gia đình này, mối quan hệ tương đối đơn giản. Cũng không khó ở chung.
DTV
Lâm Hiểu Lan gả đến bên này, hẳn là cũng không cần quá lo lắng mấy chuyện mâu thuẫn giữa mẹ chồng nàng dâu gì gì đó.
Bên này đơn giản mà thương lượng một chút, sau đó Cương Tử liền lấy đồ vật mua lúc trước ra.
“Mẹ, mẹ mau nhìn xem, số quần áo này đều là do Hiếu Lan chọn cho mẹ cả đó.”
Rõ ràng là hai người cùng nhau mua, chỉ là cái này thật sự đúng là do Lâm Hiểu Lan trả tiền. Xem như là tặng quà gặp mặt cho mẹ chồng tương lai của cô. Cho nên Cương Tử nói như vậy cũng không phải là quá sai.
Mẹ Trương cũng bày ra vẻ mặt vui vẻ, bây giờ còn chưa qua cửa, thậm chí đến cả mặt của Lâm Hiểu Lan bà còn chưa được nhìn thấy, mà ấn tượng đối với Lâm Hiểu Lan đã đặc biệt tốt rồi. Cảm thấy cô gái kia cực kỳ hiểu chuyện.
Cầm lấy quần áo Lâm Hiếu Lan mua mà yêu thích không buông tay, ướm thử lên người mình một chút.
“Ai nha, trông rất thích hợp đó nha, Cương Tử này, ánh mắt của người vợ kia của con không rồi đâu.” Xem đi, hiện tại còn khen cô nữa.
Cương Tử cũng phối hợp: “Đương nhiên, con miêu tả mẹ một chút cho Hiểu Lan, cô ấy chỉ vừa nhìn thấy bộ quần áo này đã nói nó rất thích hợp với mẹ đó.”
Cũng mua cho cha Trương t.h.u.ố.c lá và rượu nữa, thời buổi này t.h.u.ố.c lá và rượu cũng đã rất khó mua, cũng phải hao phí không ít sức lực.
Cha Trương cũng biết, còn nói: “Con tiêu pha tiền mua mấy cái này để làm gì chứ? Sao lại không mua gì cho nhà vợ tương lai của con?"
“Cha, có cả, có cả mà.”
Cha Trương cũng không nói cái gì nữa, ôm lấy rượu hiếm lạ một hồi.
Người ở trong thôn này, thời điểm không có việc gì làm liền thích uống hai ngụm, hầu hết đều là uống loại bán ở Cung Tiêu Xã một cân mấy đồng tiền cho đỡ thèm mà thôi.