Nhìn thấy Cương Tử mặc quân trang, lớn lên có khí chất như vậy, mọi người ngoài miệng vừa khích lệ nhưng trong lòng cũng rất ghen tị.
Phong thủy nhà họ Lâm cũng thật tốt, con trai út tham gia quân ngũ con chưa tính. Hiện tại con rế cũng là người tham gia quân ngũ, cả gia đình này về sau rất ghê gớm cho xem.
Cương Tử cũng lễ phép chào hỏi mmấy thím.
Tới nhà Lâm Quân Trạch, Lâm Quốc Đống mở cửa ra, nói: “Mẹ anh thỉnh thoảng sẽ đến đây dọn dẹp một chút, trong phòng bếp còn có một chút bột mì. Nếu buổi tối đói bụnrg, cậu cũng có thể tự nấu mì ăn.”
Cương Tử gật đầu nói: “Dì có tâm.”
"Được rồi, hành lý anh để ở chỗ này, cậu nghỉ ngơi cho tốt."
Lâm Quốc Đống đặt hành lý vào căn phòng Cương Tử đã ngủ lúc trước, sau đó chuẩn bị rời đi.
"Vâng, tốt, cảm ơn anh cả."
Cương Tử nấu chút nước ấm và tắm rửa.
Sau đó cũng đi nghỉ ngơi.
Buổi chiều tỉnh dậy, Cương Tử mang theo đồ vật, chở Lâm Hiếu Lan đi nhà họ Cố.
Trước khi trở về, Cố Tri Ý cũng có chuẩn bị cho hai nhà một ít đồ vật.
Đều là một ít đặc sản của tỉnh Liêu bên kia, ít nhiều cũng là tâm ý.
Cương Tử lái chiếc xe đạp của Cố Tri Ý, khi tới thôn họ Cố, Lưu Ngọc Lan đang ở nhà chăm sóc Lâm Tú Mai.
Lâm Tú Mai sinh một bé trai không lâu sau khi Cố Tri Ý đi bộ đội.
Đứa con thứ hai Cố Tử Lâm cũng xem như có đứa con trai.
Lưu Ngọc Lan gần đây tâm tình thoải mái nên gặp người gặp việc đều vui vẻ, bà chỉ có việc ở nhà chăm sóc cháu trai.
Còn rất kinh ngạc khi nhìn thấy Lâm Hiểu Lan tới.
“Hiểu Lan, từ bộ đội đã về rồi sao? Này, vị này chính là?” Dường như bà đã phát hiện ra chuyện gì đó không bình thường.Tò mò nhìn chằm chằm Cương Tử.
“Đúng vậy, thím, cháu vừa về hôm nay, đây, đây là đối tượng của cháu, Cương Tử.” Lâm Hiểu Lan ngượng ngùng giới thiệu với Lưu Ngọc Lan.“Ai nha, quá tốt, quá tốt. Cương Tử đúng không? Tới tới tới, mau tiến vào ngồi.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-411.html.]
“Chào thím. Chị dâu bảo chúng ta mang một ít đồ vật về cho nhà thím.”
Lưu Ngọc Lan nồng nhiệt chào đón hai người vào nhà ngồi.
Thật sự bà không nghĩ tới lần trước vừa nghe nói Lâm Hiểu Lan đi bộ đội, không ngờ mới có một đoạn thời gian đã tự mình tìm đối tượng đưa trở về.
Con bé này có năng lực hơn đứa con gái của bà nhiều.
Bà ngồi xuống rót nước cho hai người, mới hỏi: "Lần này trở về là tính toán định ra tới sao?"
Trưởng bối quan tâm nhất chính là việc chung thân đại sự của tiểu bối, chỉ mới ngồi xuống không lâu, Lưu Ngọc Lan đã bắt đầu hỏi.
Lâm Hiểu Lan ngượng ngùng nói, vẫn là Cương Tử trả lời.
“Đúng vậy, thím, cháu chuẩn bị về nhà đưa cha mẹ đến đây, hai nhà thương lượng một chút.”
"Tốt tốt tốt, sớm định ra tới cũng tốt, cha mẹ hai đứa cũng có thể bế cháu trai sớm hơn." Lưu Ngọc Lan cười ha hả nói.
Sau đó lại hỏi Cương Tử quê ở đâu này đó, chờ Lưu Ngọc Lan hỏi xong, Lâm Hiểu Lan mới lấy ra đồ vật Cố Tri Ý nhờ mang về.
Trong miệng Lưu Ngọc Lan luôn nói đứa con gái này phá của, nhưng trong lòng lại rất hưởng thụ.
DTV
Lại hỏi Lâm Hiểu Lan, tình huống của mấy đứa nhỏ ở bộ đội như thế nào.
Nghe Lâm Hiểu Lan nói rằng bọn trẻ ở trong bộ đội rất hòa thuận với hàng xóm, Lưu Ngọc Lan mỉm cười vui vẻ.
”Đứa nhỏ này thật có khả năng thích ứng mạnh mẽ, tính cách như vậy ở đâu đi đâu đều có thể dùng được. “
Ừm, nói lên Đại Bảo và Nhị Bảo, hai đứa nhỏ này có chút tài năng xã giao trâu bò.
Hai người cũng ngồi chơi một lúc rồi mới đứng dậy xin phép ra về.
Người nhà họ Cố hình như đã đi làm việc hết. Chỉ có Lâm Tú Mai ở nhà mang theo con nhỏ.
Vừa mới ở cữ xong, Lưu Ngọc Lan cũng không cho cô đi làm.
"Ai nha, đi sớm vậy sao, vậy thì hai đứa đợi một lát, thím đi lấy chút dưa muối nhà mình muối cho các cháu mang trở về nếm thử."
Để nói rằng thứ gì có nhiều nhất ở trong thôn thì chắc chắn phải kể đến rau ngâm dưa muối.
Hai người đi về nhà với hũ dưa muối Lưu Ngọc Lan đưa.