Miệng thì nhắc mãi: "Chúng con không thấy, chúng con không thấy gì hết."
Tốt lắm, anh lại muốn đánh con trai.
Lâm Quân Trạch nghĩ trong lòng. Vừa rồi cũng không hôn được, chẳng qua miệng mới ghé sát lại đã bị đánh gãy.
Người làm mẹ như Cố Tri Ý cũng ngượng ngùng, "Khụ khụ! Đại Bảo Nhị Bảo đã về rồi, nhanh đi rửa tay đi, mẹ đi nấu cơm cho mấy đứa.
Nói rồi đi như đang trốn chạy. Hai người cũng thả bàn tay đang che đôi mắt lại xuống. Chạy tới bên cạnh Lâm Quân Trạch, nhìn người ba lâu ngày không gặp.
Tò mò hỏi: “Ba ơi, vợ của ba cũng biết thẹn thùng sao?”
“ừ, con gái rất hay thẹn thùng.” Đại Bảo thẳng nam lên tiếng.
Nhị Bảo bò lên trên giường đất ôm lấy
Lâm Quân Trạch, nghiêng đầu nhìn
Lâm Quân Trạch, nửa ngày không nói chuyện gì.
"Làm gì thế?" Lâm Quân Trạch tức giận hỏi.
"Ba ơi, có phải là ba làm anh hùng hay không?" Bảo bảo tò mò không sai.
"Đúng vậy, ba làm anh hùng."
Đại Bảo cũng bò lên giường đất ôm lấy ba ba của mình.
Nhị Bảo sờ sờ râu của Lâm Quân
Trạch, đột nhiên hỏi: "Ba ba, làm anh hùng khẳng định là mệt lắm đúng không ba?"
Lâm Quân Trạch: Trời sắp mưa?
Hai đứa con trai xá xíu nhà mình biết cách quan tâm người khác?
Đại Bảo cũng vậy, cậu gật gật đầu tỏ vẻ tán đồng.
“Làm anh hùng đương nhiên là mệt.”
Không nghĩ tới hai đứa con trai lại tri kỷ như vậy, chính Lâm Quân Trạch đang lâm vào trong sự cảm động, đang chuẩn bị tiếp nhận hai đứa con trai yêu thương cổ vũ thì Lâm Quân Trạch nghe thấy được Nhị Bảo thở dài nói: “Đúng vậy, gần đây con cũng rất mệt.”
Lâm Quân Trạch:....
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-407.html.]
Trẻ con thì mệt cái gì?“Bọn họ đều nói con là anh hùng nhỏ, cả ngày cứ gặp mặt là khen con, con mệt mỏi lắm, con không muốn được người ta khen.” Vẻ mặt Nhị Bảo bất đắc dĩ thở dài, nhưng mà cái biểu tình này thấy thế nào cũng vô cùng thiếu đòn.
Lâm Quân Trạch: Lại ngứa tay phải làm sao bây giờ? Có thể đánh không? Dùng lực lớn như thế nào mới thích hợp?
Đại Bảo: ….
Không nghĩ tới em trai lại là cái dạng này!!!
Lúc trước khi bị người ta khích lệ thì không phải là rất vui mừng sao? Hiện tại lại thế này?
Ngày nào Nhị Bảo cũng có mấy chiêu dùng chọc người ta tức c.h.ế.t không đền mạng.
Mà vì Lâm Quân Trạch trở về nên Cố Tri Ý cũng đang chuẩn bị lấy mấy món chính. Còn cố ý lấy món canh gà mái đã hầm tốt từ trước từ trong không gian ra, chuẩn bị để cho Lâm Quân Trạch bồi bổ.
Lần này Lâm Quân Trạch về tới nhà trừ bỏ Nhị Bảo ra thì thật ra được hưởng đãi ngộ ấm áp như mùa xuân. Vô cùng thoải mái!
Bên này đã hoàn thành như vậy nên được ở nhà nghỉ ngơi một ngày sau đó Lâm Quân Trạch cũng bắt đầu ra nhập vào công việc hàng ngày.
Mà Lâm Hiểu Lan cũng đã thuận lợi trở về Triều Thị với Cương Tử.
Tới bên này rồi mới cảm giác được nhiệt độ biến hóa rõ ràng. Bên này đã vào hạ mà ở tỉnh bên kia vẫn mát mẻ hơn không ít.
Xuống xe ở huyện Phong, Lâm Quốc Đống đã đứng chờ ở nơi đó, khi nhìn thấy Lâm Hiểu Lan thì anh dùng sức mà phất tay: “Hiểu lan, Hiểu Lan, ở nơi này nè!!”
Trong tay Lâm Hiểu Lan xách một túi quần áo nhỏ nên hai ba cái là đẩy đám người ra đi về phía Lâm Quốc Đống bên này.
Lâm Quốc Đống cũng tiến lên tiếp nhận túi đồ trong tay Lâm Hiểu Lan sau đó lại nhìn Cương Tử đứng ở phía sau, cũng bước tới chia sẻ một ít đồ với Cương Tử.
"Không có việc gì, anh cả, em cầm là được rồi." Cương Tử theo bản năng muốn từ chối.
"Khách khí làm gì, ngày nào anh cũng ra đồng làm việc nên khỏe lắm."
Nói rồi thì Lâm Quốc Đống tiếp nhận lấy cái túi, mấy người chen ra khỏi đám đông rồi đi về hướng xe bò. Bởi vì trước đây
DTV
Cương Tử từng tới một lần cho nên mọi người còn tính là quen thuộc cho nên cũng không có gì khách sáo nhiều lắm.
Bỏ hết đồ lên xe bò, ngồi lên xe rồi đoàn người đi về phía nhà.
Từ sớm mẹ Lâm đã nhận được tin là Lâm Hiểu Lan muốn dẫn theo Cương Tử về nhà nên bà cũng đã thu dọn nhà cửa sạch sẽ.
Mới sáng sớm cũng đã thu thập bản thân chỉnh tề, chỉ chờ con rể tương lai tới cửa.