Báo cáo bên này xong thì Lâm Quân Trạch đi về nhà trước.
Lần này đi ra ngoài làm nhiệm vụ đi mất một tuần, trước khi đi không có nói gì vì sợ vợ mình lo lắng, cho nên lần này về nhà thì bước chân cũng dồn dập hơn chút.
Trịnh Quang Huy nhìn không khỏi buồn cười.
Bên này Lâm Quân Trạch vừa về tới nhà mở cửa ra, Cố Tri Ý nhìn thấy cũng không dám nhận.
Người râu ria xồm xoàm này chính là người đàn ông nhà mình?
"Sao, vợ, em không quen biết anh?"
Lâm Quân Trạch mở miệng cười nói, một hàm răng trắng sáng dọa người.
Ừm, lại đen đi.
Cố Tri Ý ôm Tam Bảo, cười mắng:
"Anh hỏi thử xem Tam Bảo có quen biết anh hay không?"
Lâm Quân Trạch cũng tự biết rằng cái hình tượng này của mình không tốt, nên cũng chỉ cười ha ha không nói gì.
Tuy rằng ngoài miệng Cố Tri Ý nói như vậy nhưng vẫn đi rót cho anh chén nước, quan tâm nói: "Nhiệm vụ hoàn thành rồi ư? Không bị thương chứ?"
"Hoàn thành rồi, em cũng không nhìn xem người đàn ông nhà em là ai?
Không bị thương, em yên tâm đi."
“Hoàn thành rồi, em cũng không nhìn xem người đàn ông nhà em là ai? Không bị thương, em yên tâm đi.”
Lúc trước Lâm Quân Trạch nói giỡn bản thân bị thương nhẹ vì muốn vợ mình đau lòng cho mình. Nhưng mà như thế này, những loại vết thương nhỏ này cũng không có gì đáng ngại nên anh cũng không nói ra vì sợ làm vợ mình lo lắng.
Cố Tri Ý thấy dáng vẻ này của anh thì biết anh không nói thật cho nên cô trêu chọc: “Vậy anh cũng đừng có nói vợ mình không biết yêu thương chồng nhé?”
DTV
“Sẽ không đâu, ngày nào vợ anh chẳng thương anh?
Cố Tri Ý cười đặt Tam Bảo lên trên giường đất sau đó đi nấu nước tắm cho Lâm Quân Trạch.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-406.html.]
Sau khi Lâm Quân Trạch đi tắm rửa cạo râu sạch sẽ mới có chút dáng vẻ của trước kia.
Vừa rồi Tam Bảo nhìn ba ba không cạo râu đã lâu nên lúc này vẫn chưa nhận ra người này chính là ba ruột của mình.Lúc này Lâm Quân Trạch đã tắm rửa sạch sẽ cho nên mới bắt đầu hôn cọ Tam Bảo. Râu chọc làm cho Tam Bảo cười ha ha không ngừng.
Lúc này Cố Tri Ý mới bâng quơ hỏi anh: “Lần này có thuận lợi không?”
Không hỏi nhiều về vấn đề cơ mật, những chuyện nhỏ nhặt xung quanh Lâm Quân Trạch vẫn có thể nói được. Nên anh gật gật đầu, nói: “Lần này thật đúng là có chút khó khăn, nếu như lúc này dựa theo bọn họ hành động mà tiếp tục phỏng chừng bọn anh đi chưa bao lâu thì nơi này sẽ….”
Tay phải nắm lại rồi đưa về phía trước sau đó xòe ra: “Bùm!”
Lâm Quân Trạch còn tự lồng tiếng cho nó.
Cố Tri Ý bị dọa sợ. Không nghĩ tới còn chơi lớn như vậy?
“Là bên chúng ta có nội gián?” Cố Tri Ý lớn mật suy đoán, sau đó nghĩ tới có khả năng bản thân mình hỏi quá nhiều, “Không có việc gì, cái này không thể nói ra thì thôi.”
Lâm Quân Trạch lắc lắc đầu, thở dài nói: “Thật ra cũng không phải là không thể nói, việc này sớm hay muộn gì thì em cũng sẽ biết đến.”
Nói rồi thì kể hết những chuyện tốt mà Khâu Phương Mai làm ra.
Cố Tri Ý: Người này thật đúng là luôn tự mình đi tìm đường c.h.ế.t thì thôi đi, còn hố cả người đàn ông nhà mình?
Lúc này Cố Tri Ý cũng không biết nên nói cái gì cho phải.
“Lưu doanh trưởng này lấy phải một người vợ như vậy đúng là thật xui xẻo.” Cuối cùng Cố Tri Ý cũng chỉ cố thể cảm thán một câu như vậy mà thôi.
Tuy rằng chưa từng gặp qua Lưu doanh trưởng nhưng mà Cố Tri Ý bắt đầu đau lòng tiếc thương cho người ta. Hắn ta có sự nghiệp tốt đẹp như vậy mà lại bị chôn vùi ở trong tay vợ mình.
Người đàn ông nào mà không có dã tâm, không muốn vì bản thân mình mà mưu cầu một kế hoạch về sự nghiệp to lớn? Chỉ là cho dù có nhiều dã tâm hơn nữa mà gặp phải một người vợ như vậy thì cũng chỉ có thể….
Lâm Quân Trạch cũng vô cùng hiểu rõ, anh tiến lên ôm lấy Cố Tri Ý, kiêu ngạo nói: “Đó là đương nhiên, làm gì có ai giống anh chứ, cưới được một người vợ tốt như vậy.”
Nói rồi lại muốn hôn trộm. Ai biết được vừa khéo Đại Bảo và Nhị Bảo chạy từ bên ngoài về. Vừa mới vào cửa lại nhìn thấy một màn không hợp với thiếu nhi như vậy.
Hai nhóc đồng thời che kín mắt nhưng mà vẫn để lại một cái khe hở giữa mấy ngón tay để làm gì?