Anh nhìn Đại Bảo, ngồi xổm xuống, hỏi: “Đại Bảo, con nói cho ba biết, con đào được cái này ở đâu ra?”
"Ở ngay phía sau ạ, ở mảnh đất trồng rau bên kia ạ. Có một thím đã chôn nó ở đó. Con hỏi thím đó nhưng thím đó nói là hái hoa. Còn tưởng rằng chúng con là con nít mới ba tuổi sao?”
Đại Bảo nói như thật.
Thuận tiện muốn phỉ nhổ chuyện buổi sáng bị Tiểu Hạnh khinh thường IQ.
Lúc này, Cố Tri Ý cũng phát hiện tình hình không đúng lắm nên hỏi: “Làm sao vậy?”
Lâm Quân Trạch đỡ trán, thở dài, ngước lên nhìn hai đứa con trai mới cao đến bắp đùi ở trước mặt mình.
Anh cảm thấy bản thân muốn thu lại dấu gạch chéo đã cho hai anh em trước đó. Đúng là có vận cứt chó mà !!!
Không phải. Cái vận may thế này thì thật sự đúng là con ruột của ông trời rồi!
Anh nhìn Cố Tri Ý nói: “Vợ à, đêm nay, có thể là mấy mẹ con em ngủ trước đi, anh phải đi ra ngoài làm một ít việc. Đại Bảo vừa phát hiện ra cái này, đây chính là tin tức bằng mã Morse mà Loan Loan bên kia dùng để chuyền tin tức cho nhau.”
Người mẹ ruột Cố Tri Ý cũng không biết phải nói gì đây.
Chuyện trước đó mới vừa qua được mấy ngày, bây giờ lại...
Cố Tri Ý nhìn Đại Bảo và Nhị Bảo, chẳng lẽ hai đứa bé này thật sự đúng là đã đã được an bài từ trước sẽ làm quân nhân sao?
Nhưng nếu đời trước cũng có vận may thế này không phải rất tốt rồi sao?
Chẳng lẽ vì cô đã xuyên đến đây nên có thể mang vận may đến thế này sao?
Nhưng lúc này Cố Tri Ý cũng không nghĩ đến mấy chuyện này.
Lâm Quân Trạch mặc quần áo xong, anh cầm tờ giấy kia lập tức đi ra cửa.
Lúc này đã hơn nửa đêm, anh gõ cửa nhà đoàn trưởng Trịnh.
Người mở cửa là đoàn trưởng Trịnh, nhìn anh ta thế này hẳn là sắp đi ngủ rồi.
Trịnh Quang Huy nhìn thấy là Lâm Quân Trạch, hỏi: “Tiểu Lâm ả, hơn nửa đêm thế này là bị đuổi ra ngoài sao?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-403.html.]
Đương nhiên vẫn không quên trêu chọc Lâm Quân Trạch một phen.
Hiển nhiên chính anh ấy lúc còn trẻ cũng từng bị vợ của mình đuổi ra khỏi cửa. Ha ha!
Lâm Quân Trạch bất đắc dĩ cười lên: “Đoàn trưởng, chúng ta lại sống rồi! Xem chừng lần này là một con cá lớn!”
Lâm Quân Trạch nói xong thì rút lấy tờ giấy trong túi áo của mình ra. Trịnh Quang Huy thấy có biến cũng lập tức dừng trò đùa lại, nói một câu: “Chờ tôi một lát!” Rồi lập tức quay vào bên trong.
Anh ấy thay quần áo, nói vài câu với Trần Nguyệt Hương xong thì vội vàng đi ra cửa.
DTV
Hai người nhanh chẩn đi đến văn phòng, tìm người chuyển giải mật mã, thuận tiện cũng gọi sư trưởng Dương đến.
Tất cả mọi người đều không ngờ bàn tay mấy người này lại dài như vậy, tất cả mọi người đều im lặng chờ đợi mật mã được giải ra.
Chờ sau khi mật mã đã được giải và xem được nội dung bên trong thì tất cả lại nổi cơn giận dữ.
Những người này vì những tài liệu kia mà có thể xem tính mạng con người như cỏ rác, hơn nữa còn không ngờ bên trong đó còn là thủ đoạn của của không ít người. Nhưng may là đã phát hiện sớm hơn.
Mấy người họ đều nhìn về phía Lâm Quân Trạch.
“Tiểu Lâm à. Cậu nói xem làm thế nào mà câu phát hiện ra mấy thứ đồ chơi này thế?” Đoàn trưởng Trinh tò mò hỏi.
Lâm Quân Trạch sờ mũi mình, lộ vẻ bất đắc dĩ: “Nếu tôi nói là do hai đứa con trai nhà tôi đào lên được thì mọi người có tin không?”
Tất cả mọi người còn tưởng rằng anh đang nói đùa, nhưng lại cảm thấy kiểu người như Lâm Quân Trạch này không giống như người hay nói đùa.
Ngay sau đó lại làm lộ ra biểu cảm như bị táo bón.
Thật sự thì hai đứa bé này mới đến ở trong quân đội đã được bao lâu chứ, thế mà đều nổi tiếng khắp nơi.
Chuyện mấy ngày trước còn chưa hạ nhiệt thì thì lại đến chuyện này.
Việc này lại vô tình tạo ra động tĩnh lớn thế này. Đến sự trưởng Dương ngồi ở đó cũng không biết nói thế nào cho phải.
“Tiểu Lâm à, hai đứa con trai này của cậu, đến khi trưởng thành có lẽ sẽ rất đáng ngạc nhiên!” Sau cùng, sư trưởng Dương vẫn cảm thán nói ra một câu như vậy.
Mặc kệ là chó ngáp phải ruồi cũng được, hay thật sự phát hiện ra vấn đề thì lần này đúng là đều nhờ vào hai đứa bé mà cứu được mạng của rất nhiều người.