Mấy đứa bé chạy đến, thấy lão đại đang đào đất, chúng còn tưởng là có gì vui, thế là cả đám đều nhao nhao làm thành đội quân đào đất.
Thế nhưng nkhông bao lâu sau đúng là đã đào lên đồ vật được chôn dưới lớp đất không sâu lắm này.
“Ả? Đây là cái gì vậy?” Nhi Bảo tò mò cầm lên xem.
Chỉ là một trang giấy đã được gấp chồng lên nhau.
Vuốt hết đất bám vào tờ giấy, sau đó thì mở ra nhìn qua.
“Cái gì thế này? Đều là chấm chấm, gạch gạch?”
Đại Bảo nhận lấy, cậu bé cũng tò mò nhìn vào. Chi tiếc, cậu bé cũng không hiểu luôn! Nhưng vẫn cảm thấy mấy thứ này hẳn là có tác dụng gì đó.
Thế là Đại Bảo đã gấp lại như cũ, nhét vào trong túi nhỏ của mình. Sau đó mọi người cùng nhau lấp đất lại như cũ. Mấy đứa bé lại quay trở lại vui chơi không tim không phổi như trước.
Chỉ là vào buổi tối, khi tắm rừa, Cố Tri Ý theo thói quen thì móc hết đồ vật trong túi của hai đứa ra, đột nhiên lại lôi ra được một tờ giấy.
Cố Tri Ý cũng không biết hai anh em này có thói quen gì mà cứ thích nhét hết mấy thứ bên ngoài cho vào đây, sau khi thả vào trong túi xong thì quên luôn.
Nào là hoa, nào là châu chấu, bọ rầy, cái gì cũng có.
Cố Tri Ý cũng không để ý đến, cô chỉ để viên giấy này lên bàn rồi mang quần áo ném vào trong máy giặt trong không gian, giặt sạch.
Lúc Đại Bảo tắm rửa mới nhớ đến viên giấy kia của mình, cậu bé tò mò hỏi người đang giúp cậu bé tắm rửa lúc này, Lâm Quân Trạch.
“Cha, chấm chấm gạch gạch có nghĩa là gì ạ?
Lâm Quân Trạch: ???
Cả ngày, con trai chỉ nói mấy lời thế này, càng ngày càng khó hiểu!
“Các gì là chấm chấm, gạch gạch?
Nhị Bảo ở một bên vừa nghịch nước, vừa nói: “Chính là rất nhiều chấm, còn có gạch gạch nữa.”
Nói xong còn kéo lấy tay Lâm Quân Trạch qua, mở lòng bàn tay của anh ra, viết viết vẽ vẽ cái gì ở trên đó.
Lâm Quân Trạch: “Sao cái này lại quen thế nhỉ?
Giống như những gì Lâm Quân Trạch đã nói đã nói với Cố Tri Ý trước đó, chỉ là cách làm khác nhau nhưng kết quả lại không khác gì nhau.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-402.html.]
“Các con đã nhìn thấy ở đâu? Mấy thứ chấm chấm gạch gạch này.”
“Đại Bảo đào được ạ!” Nhị Bảo không rõ ràng lắm, trả lời cha mình.
“Vậy giấy đó đâu rồi?”
“Ôi, trong túi ấy ạ! Cha, cha nhanh xả nước giúp con, con lấy cho cha xem!” Đại Bảo vỗ vào trán mình.
DTV
Cậu bé nhớ đến tờ giấy đó còn trong túi đồ của mình, còn chưa lấy ra nên vội vã thúc giục Lâm Quân Trạch. Lâm Quân Trạch cũng rất tò mò về tờ giấy mà hai anh em đã đào được. Thế là xối hai ba cái cho sạch sẽ rồi dùng khăn tắm thô lỗ chà lau mấy lần cho hai đứa bé.
“Ôi. Ba hư quá! Nhẹ một chút! Nhẹ một chút!” Nhị Bảo ghét bỏ nói.
“Người không biết đau lòng.”
Làm thế nào mà giọng điệu kia lại giống như mấy lời Lâm Quân Trạch tự nói vậy!
Oắt con muốn tạo phản rồi!!!
Lâm Quân Trạch ném khăn tắm vào hai đứa bé: “Tự mình lau!”
Thôi được rồi! Cha ruột không hầu hạ nữa.
Hai đứa bé cẩn thận lấy khăn lông lớn trọng không gian của Cố Trị Ý. tỉ mỉ lau khô nước trên người.
Lâm Quân Trạch giúp hai đứa bé mặc quần áo xong, một tay ôm một đứa, đi thẳng vào bên trong.
“Mẹ, mẹ, quần áo bẩn của con đâu? Đại Bảo vội vàng hỏi.
“Ôi, hỏng bét rồi! Giấy của con!” Đại Bảo làm ra biểu cảm ‘thôi, xong rồi .
Cố Tri Ý đặt sách xuống, cô thấy Đại Bảo như thế thì buồn cười hỏi: “Giấy làm sao?”
“Con muốn cho cha xem.” Nhị Bảo hỗ trợ giải thích.
“Chậc! Mẹ để lên bàn cho các con rồi.”
Đại Bảo vùng vẫy muốn đứng xuống. Cậu bé chạy đến gần bàn, lấy tờ giấy kia đưa cho Lâm Quân Trạch.
“Cha, cha xem này! Đây là cái gì?” Đại Bảo tò mò nhìn Lâm Quân Trạch, hỏi.
Lâm Quân Trạch nhận lấy tờ giấy, anh mở ra, khi nhìn thấy kiểu chữ bên trong thì biểu cảm trên mặt đã rất ngưng trọng.