Mấy đứa nhỏ tìm đến một khu đất trống trải để chơi. Đại Bảo và Nhị Bảo vẫn đối xử như nhau, mỗi người chơi một lần. Chơi xong thì để người kế tiếp chơi, mọi người cũng không ai có ý kiến gì cả.
Mấy đứa bé luân phiên nhau chơi, Đại Bảo nhìn ngó xung quanh một hồi thì nhìn thấy một thím kia có vẻ lén lén lút lút, giống như đang chôn thứ gì đó.
Ra đa của Đại Bảo lập tức được kích hoạt. Một mình cậu bé nhẹ nhàng đi đến.
Người phụ nữ kia chính là Tiểu Hạnh, cô ta đang tập trung chôn tin tức tình báo muốn truyền ra bên ngoài. Đại Bảo đợi cho cô ta chôn xong mới bước đến gần, vỗ nhẹ vào bả vai cô ta.
“Thím ơi, thím đang làm gì vậy?” Dáng vẻ nghiêng đầu sang một bên, rất ngây thơ không biết gì.
Tiểu Hạnh bị Đại Bảo vỗ vào vai thì bị dọa đến mức giật mình, cô ta trực tiếp té ngồi trên mặt đất. Sau khi quay đầu lại thì nhìn thấy là một đứa con nít, cô ta vỗ nhẹ vào n.g.ự.c mình, nhưng vẫn không quên duy trì dáng vẻ của vai diễn.
“Ôi, làm dì sợ muốn chết! Bạn nhỏ này, không được hù dọa dì như vậy, biết không? Dì đang hái hoa.” Tiểu Hạnh cho rằng Đại Bảo không hiểu nên chỉ trả lời qua loa rồi đi.
DTV
Nghe thấy lời nói của thím này, đột nhiên Đại Bảo cảm thấy cả người run lên. cảm giác nổi da gà ở khắp nơi.
Cũng không biết có phải do những ngày thường, Cố Tri Ý đã dạy dỗ cậu bé quá thành công hay vẫn là do khả năng đặc biệt chỉ Đại Bảo có được mà cậu bé lại cảm thấy thím trước mặt này cực kỳ giống như mẹ đã nói: “Dưa leo già quét sơn, giả bộ non nớt!!”
Nhưng trên mặt cậu bé vẫn là một vẻ ngây thơ như thế: “A, ở đây không có hoa đâu, thím phải đi qua bên kia!”
Đại Bảo nói xong còn vô cùng tốt bụng chỉ về một hướng.
Tiểu Hạnh lúng túng khẽ gật đầu: “Được, dì biết rồi, cảm ơn cháu nhé!”
Tiểu Hạnh rất để ý đến việc Đại Bảo gọi cô ta là thím, đã vậy còn cực kỳ nhấn mạnh.
Chỉ tiếc rằng Đại Bảo lại không đánh bài theo cách thông thường.
“Không cần khách sáo đâu thím!”
Tiểu Hạnh sắp bị tên oắt con trước mặt này làm cho tức chết. Cô ta quay đầu nhìn thoáng qua nơi mình đã chôn đồ kia một lần nữa thì chuẩn bị rời đi.
Không ngờ lúc này, Nhị Bảo lại đến: “Đại Bảo, anh nói chuyện gì với thím này vậy? Đi nhanh lên, đến chúng ta rồi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-401.html.]
Tiểu Hạnh không ngờ hai đứa nhóc này lại đáng ghét như vậy. Vừa gặp đã gọi cô ta là thím. Cả nhà các người đều là thím!
Thế là người nào đó không còn quan tâm đến việc giữ gìn hình tượng vai diễn, nhưng chúng cũng chỉ là hai đứa trẻ con. Cô ta hừ một tiếng, rồi thở phì phò, bỏ đi
Chỉ là còn chưa đi được mấy bước đã nghe Nhị Bảo hỏi: “Đại Bảo, thím kia té xuống đất sao? Cái m.ô.n.g của thím đó toàn là bùn đất. Thật sự ngu ngốc, lớn như vậy rồi mà còn ngã xuống đất!”
Tiểu Hạnh: Tức c.h.ế.t đi được! Tức c.h.ế.t đi được!
Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt nhà ai!!
Đại Bảo nhìn theo hướng Tiểu Hạnh rời đi, lông mày của cậu bé nhíu lại, dáng vẻ cao thâm khó dò.
“Đại Bảo. anh làm gì thế?” Nhị Bảo duỗi tay ra trước mặt Đại Bảo rồi lắc lư qua lại.
Nhị Bảo nhìn thoáng qua dáng vẻ ngốc nghếch của em trai mình thì thở dài.
“Nhị Bảo, em không nên quấy rầy anh trai đang suy nghĩ! Em giúp anh, đi xem thử thím kia đã đi chưa.”
Nhị Bảo nhìn thấy ánh mắt khinh thường của anh trai nhà mình, cậu bé cảm giác bản thân thật sự bị xem thường. Nhị Bảo “Hừ” một tiếng, nhưng vẫn rất nghe lời mà nhìn xem Tiểu Hạnh đã đi chưa.
“Anh, đi rồi.” Nhị Bảo đặt hai tay lên miệng, la lên.
Đại Bảo nâng trán! Cái đứa em trai ngốc nghếch này!
Người ta cũng bị tiếng hộ của Nhị Bảo mà kéo trở lại mất!
Một mình Đại Bảo tìm kiếm một cây gậy xung quanh khu vực đó, sau đó cậu bé ngồi xuống, bắt đầu đào vào chỗ vừa rồi Tiểu Hạnh đã chôn đồ đi.
Phí biết bao nhiêu công sức.
Nhị Bảo ở bên kia vẫn tiếp tục canh gác, nhìn thấy Đại Bảo lại không biết anh trai mình muốn làm gì. Thế là chính cậu bé cũng chạy đến, đào cùng anh trai.
Tất cả những đứa bé bên kia cũng chạy sang đây. Chỉ ngoại trừ đứa bé còn đang chơi con quay.