Chỉ là hiện tại nói mấy cái này thật sự vẫn có chút sớm.
Hai đứa nó vẫn còn là hai cây củ cải nho nhỏ.
Mang hai đứa về nhà, giúp hai đứa lau mặt rửa tay xong, lại lấy ra chút đồ vật cho hai đứa ăn.
Lâm Quân Trạch bên kia thấy không còn việc gì nữa, cũng liền trở về tiếp tục đi làm.
Đi theo Trịnh Quang Huy đi vào văn phòng của anh ta, hai người cũng thảo luận một phen chuyện xảy ra trong ngày hôm nay.
“Cậu nói xem, chẳng lẽ trong toà nhà này còn có cả nội ứng nữa hay sao.” Trịnh Quang Huy hồ nghi hỏi.
Lâm Quân Trạch lắc lắc đầu, “Cái này thật sự khó mà nói. Nhưng mà anh nói xem bọn họ chỉ phái một đứa trẻ tới rốt cuộc là bởi vì cái gì?"
Điểm này cũng là chỗ tất mà cả mọi người đều suy nghĩ nhưng không nghĩ ra, nhưng như thế thì cũng có thể làm được cái gì đâu chứ?
Ngay tại thời điểm hai người bọn họ đang hết đường xoay xở thì cánh cửa bị gõ vang.
Người đi vào phòng là một người đàn ông có mái tóc hơi hơi trắng bệch. Vẻ mặt nghiêm túc, lúc mở cửa ra không nghĩ tới Lâm Quân Trạch cũng ở trong đó, nói: “Phó đoàn Lâm cũng ở đây sao, thật đúng lúc, đỡ mất công tôi phải đi tìm anh.”
“Sư trưởng, đã xảy ra chuyện gì rồi sao?” Trịnh Quang Huy nhíu mày hỏi.
Rốt cuộc thì lúc bình thường khi không có việc gì đều rất ít khi đến đây.
Sư trưởng Dương trong tay cầm một xấp tư liệu, nói: “Ngồi xuống trước đã, mấy ngày hôm trước phía dưới vừa mới nhận được tình báo, sau khi phá giải, hiện tại đã bí mật xử lý được một ít gián điệp bên trong. Vừa vặn hôm nay nghe nói có thằng nhóc lẫn lộn tiến vào, tôi suy đoán, đó có lẽ là người do bên kia phái tới, hòng trộm mất phần tư liệu này. Nhưng lại không nghĩ tới là không nắm giữ đủ tin tức, vẫn còn thiếu một chút.”
Có chuyện này mấy sự việc xảy ra trong ngày hôm nay liền có được lời giải thích hợp lý.
Lâm Quân Trạch hơi suy nghĩ một chút, phỏng chừng nhóm người này là đang muốn lừa đám trẻ con kia đến một chỗ nào đó, sau đó lại dùng một vài biện pháp để đứa trẻ đó giả mạo trẻ con trong toà nhà kia. Để tiện cho những hành động của sau này.
Xem ra trong phần tư liệu này còn có một bộ phận rất quan trọng nữa chưa được phá giải.
Mấy người ngồi xuống thương lượng một hồi, nhất trí cho rằng người bên kia trong thời gian ngắn hẳn là sẽ không tiếp tục đến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-397.html.]
Nhưng mà lần này cũng đã cảnh tỉnh bọn họ, là vẫn có một vài địa phương cảnh vệ của bộ đội không thể phòng bị hết được.
Chuẩn bị sẽ tăng cường mạnh trên phương diện lực lượng phòng ngự này.
Nhưng mà người bên kia chắc chắn cũng nghĩ đến điều đó, bọn họ cũng không thể trải qua một lần *xuất kỳ bất ý nữa. (Hành động bất ngờ trong lúc người ta không hề phòng bị)
Lâm Quân Trạch vừa tan tầm trở về, còn ở ngoài sân đã ngửi thấy mùi gương của cơm bay ra từ trong nhà.
Rửa sạch tay xong bước vào cửa, nhìn thấy trong nhà hoà thuận vui vẻ, cảm giác như toàn bộ sự mỏi mệt trong cả một ngày của anh liền tan đi hơn phân nửa.
Đại Bảo nhìn thấy ba ba trở về nhà, vội tiến lên kéo lấy Lâm Quân Trạch.
“Ba ba, ba đã về rồi, ba mau vào đây, mẹ làm cho chúng ta rất nhiều đồ ăn ngon.
Lâm Quân Trạch bên này vừa mới áo khoác cởi được ra, đã bị Đại Bảo lôi đi. Cũng thuận thế đi theo Đại Bảo luôn.
DTV
Nhìn thấy mấy món ăn chính trên bàn, cũng có hơi giật mình đôi chút.
Nhìn sang Cố Tri Ý đang ngồi một bên chơi đùa với Tam Bảo.
“Vợ à, hôm nay là ngày mấy thế, đồ ăn phong phú như vậy.”
Cố Tri Ý liếc mắt nhìn anh một cái, “Thế này mà anh còn không hiểu? Em đây là đang khen thưởng cho hai vị anh hùng nhỏ nhà chúng ta đó. Có đúng không nào? Tam Bảo, các anh trai là những anh hùng nhỏ có đúng hay không nha?”
Cố Tri Ý nói còn không quên giao lưu cùng Tam Bảo.
“A a a!” Đúng!
Tam Bảo hiện tại lúc được ôm đã bắt đầu muốn tự mình đứng lên, hai cái chân nhỏ này giẫm giẫm liên tục.
Hai đứa nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo đều kiêu ngạo mà ngẩng cái đầu lên.
“Ba ba, ba đang được lây dính ánh sáng của chúng con đó.”
Nhị Bảo thuộc dạng người chỉ cần cho chút ánh sáng liền trở nên xán lạn.