Cũng chỉ trong lúc này cậu nhóc mới bày ra biểu hiện mà một đứa trẻ bình thường nên có. Trong mắt cũng tràn đầy hoảng loạn, đôi mắt đã sớm chứa đầy nước mắt.
Lâm Quân Trạch phỏng đoán hẳn là chỉ là thuốc mê mà thôi, nhưng bây giờ vẫn chưa nhìn thấy tình huống cụ thể, nên cũng không dám nói gì nhiều. Nhưng vẫn trấn an Đại Bảo.
“Không có việc gì đâu, Đại Bảo, Hiên Hiên bọn họ nhất định sẽ không có việc gì đâu.”
Nói xong xoay người liền nói với Vương Duy Cường: “Hiện tại lập tức đi thông báo cho đoàn trưởng Trịnh một chút, nói là đi đến cánh cửa nhỏ của toà nhà dành cho người nhà bên kia.”
“Vâng!” Vương Duy Cường làm động tác chào, xoay người liền đi mất.
Lâm Quân Trạch ở bên này lại bế Đại Bảo lên, cất bước liền đi về phía bên kia.
Trinh Thao vẫn còn đang ở bên này trấn an mấy đứa trẻ. Một đám trẻ con nhiều nhất cũng mới chỉ khoảng bảy tám tuổi. Gặp phải chuyện này cũng đều hoảng loạn chỉ biết khóc.
Trịnh Giai Thanh cũng đang gắt gao dựa vào anh trai của mình.
Bác sĩ Nghiêm là người tới bên này trước tiên, vừa đến liền nhìn thấy ba bốn đứa trẻ nằm la liệt trên mặt đất.
Thả Nhị Bảo xuống dưới đất trước, liền vội vàng chạy đến đó.
Giúp mấy đứa nhỏ kiểm tra bước đầu một chút, may mà không có trở ngại gì, chỉ là ăn phải kẹo có chứa thuốc mê.
Liều lượng không nhiều lắm, chắc là không bao lâu sau là có thể tỉnh lại được rồi.
Vừa vặn lúc này Lâm Quân Trạch cũng ôm Đại Bảo đi qua đây.
Thấy bác sĩ Nghiêm cũng đang ở chỗ này, tiến lên hỏi: “Bác sĩ Nghiêm, thế nào rồi? Bọn nhỏ đều không có việc gì đâu đúng không?”
“Không có việc gì, phỏng chừng chỉ qua một lát nữa là có thể tỉnh rồi, may mắn là loại thuốc này không quá mạnh.” Bác sĩ Nghiêm cũng bày ra vẻ mặt trong lòng còn sợ hãi.
Rốt cuộc vừa nãy nghe thấy lời mà Nhị Bảo nói, thật sự là bị hù chết.
Lâm Quân Trạch thế mà không hề cảm thấy ngoài ý muốn chút nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-395.html.]
Nói cho cùng thì cái thủ pháp này, vừa nhìn đã biết là kỹ xảo bên kia dùng quen rồi.
Đại Bảo và Nhị Bảo nghe thấy hai người nói không có việc gì, sẽ không c.h.ế.t thẳng cẳng.
Đều nín khóc mà cười.
Cảm xúc của Nhị Bảo lúc này cũng đã ổn định hơn rất nhiều rồi, lôi kéo ba ba nhà mình liền bắt đầu cáo trạng: “Ba ba, con nói cho ba ba nghe, con rất lợi hại đó nhé. Con đã sớm nói đó là người xấu, bọn hỏi vậy mà lại không tin con. Cái người xấu kia hư muốn chết, còn bảo chúng con đi nhặt quả bóng giúp anh ta, chắc chắn là muốn dụ chúng con đến một địa phương nào nó lạ hoắc lạ huơ. Sau đó đối với chúng con... đồ.. đồ chúng con.”
Tri thức của Nhị Bảo ít ỏi mỏng manh, chỉ có Đại Bảo mới có thể cứu vớt được nó.
“Mưu đồ gây rối.”
“Đúng vậy, giống như mẹ đã từng nói vậy đó.”
Lâm Quân Trạch: Nhị Bảo, nếu con có thể lau sạch đống nước mũi kia của con đi rồi mới nói thì khả năng tin phục của câu nói kia sẽ còn lớn hơn một chút nữa đó.
Nhưng mà cũng may chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi, chứ mấy đứa trẻ thật ra cũng không có việc gì.
Kỳ thật hai đứa nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo ít nhiều gì vẫn còn có Trịnh Thao ngăn lại kịp thời.
Bằng không dựa vào tâm tính ham chơi của mấy đứa nhóc này, phỏng chừng bị lừa đến địa phương nào đó rồi vẫn còn không biết.
Đoàn trưởng Trịnh bên kia nghe được tin tức cũng chạy qua đây.
Toà nhà dành cho người nhà bên kia nhiều ít gì cũng nghe được chút tin tức, đều sôi nổi đi qua đây.
DTV
Mấy người mẹ nhìn thấy con nhà mình nằm sõng soài trên mặt đất. Tưởng là đã xảy ra chuyện gì, người còn chưa thấy đâu, mà tiếng khóc đã vang lên cả một chặng đường.
Đi lên ôm lấy con mình hết kêu rồi lại lắc người nó, người không biết còn tưởng đây là hiện trường sinh ly tử biệt nữa đấy.
Trịnh Quang Huy đi tới, hỏi Lâm Quân Trạch: “Có chuyện gì đã xảy ra thế này?”
Lâm Quân Trạch cũng đem toàn bộ mọi chuyện mà anh biết nói ra một cách ngắn gọn, cuối cùng nói thêm một câu: “Vừa rồi bác sĩ Nghiêm đã kiểm tra rồi, không xuất hiện quá nhiều vấn đề, liều lượng thuốc cũng không nhiều lắm, một hồi nữa là tỉnh lại thôi.”