Ngay lúc đang chuẩn bị kéo Nhị Bảo qua bên này để giáo huấn vài câu. Liền nhìn thấy đôi mắt đỏ bừng bừng của đứa trẻ.
Không phải đâu, hình như chính anh còn chưa kịp nói cái gì kia mà. Sao lại đã khóc lên trước rồi thế này?
Bác sĩ Nghiêm tỏ vẻ bản thân anh thật oan quá. Lập tức dừng lại ngay cái tâm tư muốn giáo huấn Nhị Bảo kia.
Bé trai lớn lên trông rất ngoan rất đáng yêu, cứ giáo huấn như vậy cũng thực không đành lòng.
Nhị Bảo thấy chú bác sĩ ngồi xuống trở lại, kéo lấy ông liền chạy.
“Đi mau đi mau. mau đi cứu Hiên Hiên.”
Hử?
DTV
“Đợi lát nữa, làm sao vậy, cháu nói rõ ra với chú đã nào.”
Nhị Bảo có cảm giác như rốt cuộc thì cũng có một người lớn làm chỗ dựa cho nhóc, liền đứt quãng mà nói rõ đầu đuôi câu chuyện.
“Người xấu, người xấu cho kẹo, cháu vứt đi, nhưng mà Hiên Hiên lại nhặt lên để ăn. Sau đó, sau đó Hiên Hiên đã c.h.ế.t thẳng cẳng rồi, chú mau chóng đi cứu cứu Hiên Hiên đi có được không."
Bác sĩ Nghiêm đỡ trán, đứa trẻ này chẳng lẽ lại không biết chọn trọng điểm mà nói hay sao?
Trước đó nói một đống lời, tuy rằng ông nghe không hiểu nhưng cái câu c.h.ế.t thẳng cẳng đằng sau đó ông thật sự nghe hiểu được rồi.
Sợ xảy ra chuyện gì xấu, cũng không dám trì hoãn lầu thêm nữa, lập tức cầm lấy hòm thuốc.
Bế Nhị Bảo lên liền chạy nhanh về phía mà Nhị Bảo nói.
Nhị Bảo bị ôm lên, vẫn còn có chút ngơ ngác.
Chỉ là, nó ghé vào trên bả vai của bác sĩ Nghiêm, vẫn còn đang suy nghĩ, vẫn là bả vai của ba ba rộng hơn.
Nghĩ như vậy, lại đem nước mắt nước mũi của mình cọ hết lên trên áo blouse trắng tinh của bác sĩ Nghiêm.
Mỗi một vị bác sĩ, dù nhiều hay ít thì cũng đều có chút thói ở sạch. Nhìn thấy Nhị Bảo đối xử với quần áo của mình như vậy, thật sự đến cả tâm tư muốn ném đứa bé này xuống đất cũng xuất hiện luôn rồi.
Đại Bảo bên này cũng đã thuận lợi mà tới được địa phương nơi đám người Lâm Quân Trạch đang huấn luyện, chỉ là có người canh gác trước cửa vào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-394.html.]
Đại Bảo đang muốn vọt vào bên trong, lại bị anh trai gác cổng ngăn lại không cho vào.
“Cậu bạn nhỏ, nơi này không phải là chỗ để nhóc chơi đâu, nhóc đi đến chỗ khác chơi đi.”
Đại Bảo đã sắp tức c.h.ế.t rồi, đám người lớn kia sao lại như thế này?
Cậu bé là cái loại trẻ con chỉ biết đến chơi bời kia thôi hay sao?
Nhưng trong tình huống hiện tại, Đại Bảo dùng vẻ mặt nghiêm túc nhìn người đang ngăn cậu lại.
“Chú, ba ba cháu tên là Lâm Quân Trạch, bây giờ cháu có chuyện rất quan trọng muốn tìm ba ba, chú có thể giúp cháu đi gọi ông ấy ra đây một chút có được không?”
Vương Duy Cường không nghĩ tới đứa bé này lại có thể mồm miệng rõ ràng mà nói muốn tìm ai như vậy, lại vừa nghe thấy là muốn tìm phó đoàn Lâm.
Thấy đứa bé này lớn lên cũng có chút giống, không dám tự ý qua loa quyết định, liền bảo một vị đồng chí khác chạy đi gọi người thay. Còn anh lại tiếp tục canh giữ ở nơi này.
“Báo cáo, phó đoàn Lâm. Bên ngoài có một đứa bé nói muốn tìm ngài, nói là có việc gấp rất quan trọng.” Chiến sĩ gõ gõ cửa phòng của Lâm Quân Trạch. Vài ba câu đơn giản nói ra sự tình.
“Đứa bé? Đại khái lớn khoảng bao nhiêu?” Lâm Quân Trạch ở bên trong phòng cũng chỉ là thuận miệng hỏi một câu như thế cho có mà thôi, lúc này đã cầm lấy mũ chuẩn bị ra khỏi phòng.
“Bộ dáng khoảng chừng bốn năm tuổi.”
Nghe thấy nói bốn năm tuổi, nghĩ chắc là Đại Bảo hoặc là Nhị Bảo.
Cũng không biết rốt cuộc là có việc gấp gì mà phải đến tận bên này để tìm anh.
Bước chân cũng trở nên nhanh hơn rất nhiều.
Thời điểm sắp đến cửa. liền nghe thấy thanh âm kích động của Đại Bảo đang kêu anh: “Ba ba ba ba.”
Vừa kêu vừa không ngừng vẫy vẫy cánh tay.
Lâm Quân Trạch chạy đến đó, quan tâm hỏi: “Đại Bảo, làm sao vậy?”
Đại Bảo còn được coi là có logic rõ ràng, dăm ba câu liền đem mọi chuyện nói ra rõ ràng.
“Chỉ là ba ba, Hiên Hiên bọn họ có phải là đã c.h.ế.t rồi hay không ạ?” Đại Bảo gắt gao dựa vào người Lâm Quân Trạch hỏi.