Lập tức liền có người mách lẻo với Trịnh Thao.
“Anh trai Thao Thao, Lâm Hạo Kiệt rất hư, đánh rớt kẹo của tụi em.”
Trịnh Thao cũng chưa nói cái gì, chỉ là nhìn về phía Đại Bảo và Nhị Bảo.
Bởi vì bình thường hai nhà tiếp xúc gần, cậu bé cũng biết, Đại Bảo và Nhị Bảo không phải hai đứa nhỏ thích gây sự. Khẳng định là có nguyên nhân, vì thế liền ngồi xổm xuống dưới, hỏi: “Nhị Bảo, nói với anh trai Thao Thao nghe, chuyện gì thế?”
Đại Bảo sợ Nhị Bảo rút dây động rừng, vì thế tự mình tiến đến gần nói nhỏ vào tai Trịnh Thao những nghi ngờ của mình.
Đừng nhìn Đại Bảo hiện tại mới hơn 4 tuổi, nhưng nói chuyện logic vẫn là rất rõ ràng.
Trịnh Thao nghe cũng hiểu.
Vẻ mặt nghi ngờ nhìn cậu bé trước mặt. Hỏi: “Em nói một chút, em là con cháu nhà ai?”
“Là, chính là nhà họ Lâm.” Đứa nhỏ ấp úng trả lời.
“Phải không, vậy hiện tại em dẫn chúng ta đi đến nhà chú em đi.”
Trịnh Thao đã lên tiếng mở miệng, đứa nhỏ không ngờ kế hoạch này lại không suôn sẻ.
Đưa mắt nhìn về một hướng nào đó, sau khi nhìn thấy ánh mắt ám chỉ ở đó, cậu bé quay người bỏ chạy.
Bởi vì ở đây có cánh cổng nhỏ, nên trẻ con thường đến đây chơi.
Ngày thường cánh cửa này cũng được đóng từ bên trong, nếu muốn đi thì chỉ có thể đi trên lối mòn.
Hôm nay cũng không biết là người nhà viện đi ra ngoài quên đóng hay là như thế nào.
Cậu bé đó chạy ra khỏi cánh cửa nhỏ này, một lúc sau thì biến mất.
DTV
Trịnh Thao lúc này càng nghi ngờ hơn.
Nhị Bảo chống tay vào hông, hung dữ nói.
“Em liền biết, người này khẳng định là người xấu, là người xấu giả trang trẻ em.”
Ở trong lòng Nhị Bảo vẫn luôn tin tưởng vững chắc chân thiện mỹ, cho dù cảm thấy anh trai lúc nãy là người xấu nhưng nhất định là có người xấu sai khiến.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-393.html.]
Vẻ mặt của Đại Bảo cũng ngưng trọng, xem ra những lời mẹ nói đều có đạo lý.
Đại Bảo ngửa đầu, đang chuẩn bị nói cái gì đó với Trịnh Thao, thì nghe thấy một cậu bé bên cạnh nỉ non nói câu: “Sao lại chóng mặt thế này.” Nói xong thì những đồ vật trước mắt đều đang xoay vòng vòng, cậu bé như sắp đổ xuống bất cứ lúc nào.
Vẫn là Trịnh Thao bắt lấy được đứa nhỏ.
Một vài đứa trẻ vừa ngồi xổm xuống nhặt kẹo, bóc kẹo ăn khi không ai chú ý đến.
“Này đã nói với các cậu là không thể ăn.” Nhi Bảo sốt ruột.
Cậu bé sợ rằng giống như lời của mẹ nói ăn vào sẽ c.h.ế.t thẳng cẳng, sốt ruột xoay vòng tại chỗ.
“Này, làm sao bây giờ? Các cậu mau nhổ ra, phi phi phi.” Nhị Bảo chạy đến bên người bọn họ.
Muốn giúp họ nhổ kẹo ra. Chỉ tiếc, kẹo đã ăn vào bụng. Nhị Bảo gấp muốn khóc. Khóc nức nở nhìn Đại Bảo và Trịnh Thao.
“Đại Bảo, anh Thao Thao, bây giờ phải làm sao? Bọn họ có c.h.ế.t thẳng cẳng không, em không cần bọn họ c.h.ế.t được không. Ô ô ô ~” nói chưa xong đã bắt đầu khóc ô ô lên.
Trịnh Thao cũng xem như là đứa trẻ lớn tuổi nhất ở đây, mặc dù cậu vé có chút hoảng sợ, nhưng dù sao cũng tốt hơn một đám củ cải này.
Cậu bé nói với Đại Bảo: “Đại Bảo, em mau chạy đi kêu ba ba của anh, còn có chú và mọi người. Nhị Bảo, em đi phòng y tế, kêu bác sĩ mặc đồ trắng, em có thể đi không?”
Trịnh Thao không yên tâm Nhị Bảo, cuối cùng còn hỏi một chút.
Lúc này Nhị Bảo cũng biết chính mình không thể khóc.
Mẹ nói câu bé là anh hùng nhỏ, anh hùng nhỏ phải bảo vệ những người bạn tốt, cho nên không thể khóc.
Cậu bé đưa tay lau đi những giọt nước mắt trên mặt. Cố nén nước mắt. Giọng nói khàn khàn, nhưng vẻ mặt rất trịnh trọng, nói: “Em có thể, anh trai Thao Thao.”
Nói xong, chạy theo Đại Bảo đi tới khu văn phòng.
Nhị Bảo đi tới phòng y tế, biết chú này là người luôn chích cho người khác, tuy rằng rất đau nhưng là có thể cứu Hiên Hiên và Phong Phong.
Cộp cộp cộp chạy đi vào, kéo áo choàng trắng của bác sĩ Nghiêm muốn chạy ra ngoài.
Bác sĩ Nghiêm không chú ý, thiếu chút nữa bị Nhị Bảo lôi kéo ngã xuống ghế.
Nhìn thấy người thiếu chút làm ngã mình là một đứa nhỏ, nghĩ là trò đùa dai của đứa con nít.