Chẳng qua, trước khi trở về thì Cương Tử còn thuận lợi đưa ra đề nghị về cùng bạn gái. Vừa mới nghe nói Lâm Hiểu Lan phải đi về, người làm bạn trai như Cương Tử cũng không yên tâm nên bèn đưa ra đề nghị đi theo Lâm Hiểu Lan cùng trở về cũng coi như là gặp mặt người lớn trong nhà luôn, đến lúc đó lại tìm một ngày lành là có thể quyết định luôn chuyện hôn nhân.
Sau khi bắt đầu yêu đương với Lâm Hiểu Lan thì Cương Tử đã gửi thư về quê quán trước, cho nên lần này đi tới nhà họ Lâm thăm hỏi gặp mặt cũng không phải là quá đột ngột.
Hai người bắt đầu thu dọn đồ đạc chuẩn bị quay về nhà họ Lâm một chuyến.
Đảo mắt đã đến thời gian hẹn trước, Cố Tri Ý vẫn cải trang như cũ xuất hiện ở vị trí mình vẫn luôn ngồi bán đồ tại chợ đen.
Hôm nay, lúc cô vừa đến nơi đó thì đã thấy Đỗ Chấn Huy đang đứng canh giữ từ trước.
Nhìn thấy Cố Tri Ý tới, tuy không biểu hiện ra bên ngoài nhưng Đỗ Chấn Huy rõ ràng là đang thở phào nhẹ nhõm một hơi. Dù sao thì lúc ấy cũng không biết được thông tin chi tiết về Cổ Tri Ý, mà người theo dõi thì cũng đã bị cắt đuôi. Trong lòng Đỗ Chấn Huy thì thân phận của Cố Tri Ý vô cùng bí ẩn, anh cảm thấy nhất định là người này có chống lưng nên mới có thể có nhiều hàng hóa như vậy được.
DTV
Cố Tri Ý biết chắc chắn là anh sẽ hiểu lầm cái gì đó, nhưng cô cũng chưa từng có ý định giải thích thêm. Cô hoàn toàn không cảm thấy ngoài ý muốn khi gặp được anh ở chỗ này, chỉ gật gật đầu mà không nói chuyện.
Đỗ Chấn Huy mở miệng trước: “À thì, chị gái, chị tới rồi à?” Bởi vì không biết người này mang họ gì nên Đỗ Chấn Huy trực tiếp gọi là chị gái luôn.
“Ừm, suy xét thế nào rồi?” Cố Tri Ý cũng không biết đối phương họ gì nên cũng hỏi thẳng luôn.
Đỗ Chấn Huy đáp: “Tôi suy xét kỹ rồi, cứ dựa theo những gì chị nói mà hợp tác đi. Chẳng qua, về các vấn đề cụ thể thì chúng ta bàn thêm chút nữa chứ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-386.html.]
Lần này Cố Tri Ý lại được mời đến căn nhà cũ lần trước, chẳng qua đãi ngộ lầm này so với trước đó có thể nói là hoàn toàn bất đồng.
Sau khi hại người ngồi xuống. Đỗ Chấn Huy rót một ly trà cho Cố Trị Ý rồi mới nói: “Chị gái à, là thế này. Các anh em dưới trướng tôi cũng có rất nhiều, cho nên tôi mới muốn nhìn thử xem bên này của chị trước mắt có bao nhiêu hàng hóa.”
“Sao thế? Sợ không đủ chia nhau à?” Cố Tri Ý cười hỏi.
“Cũng không phải, tôi vẫn rất tin tưởng vào thực lực của chị gái mà.” Đỗ Chấn Huy cũng là một nhân tài, cách nói chuyện này quả thực là vô cùng lão luyện.
Cố Tri Ý xua xua tay, nói: “Anh cũng gọi chị gái mãi làm gì, tôi họ Cố.”
Cố Tri Ý còn chưa nghĩ ra phải để Đỗ Chấn Huy gọi mình là gì thì anh đã mở miệng trước: “À được, chị gái Cố.”
Cố Trị Ý: “……” Thôi được rồi, chị gái thì chị gái vậy.
Đỗ Chấn Huy lại nói tiếp: “Tôi họ Đỗ, tên Đỗ Chấn Huy, ngài cứ gọi tôi Tiểu Đỗ là được.” Nói xong còn cười tươi lộ ra một miệng đầy răng trắng tinh, thoạt nhìn trông khá là, ừm, có chút ngốc!!
Cố Tri Ý gật gật đầu, tiếp tục nói: “Được rồi, vậy bên này anh cần bao nhiêu hàng hóa? Cho tôi một chỗ không có người ở đi, buổi tối tôi sẽ mang hàng hóa tới đó. Còn về giá cả thì xem xem anh muốn lấy bao nhiêu, chúng ta sẽ tính kỹ toán tỉ mỉ sau.”
“Vậy chọn căn nhà này luôn đi, ngày thường không có ai tới đây hết. Chị gái à, nếu chỉ cần dùng thì cứ tùy tiện dùng đi.”
Sau đó, Đỗ Chấn Huy liệt kê hết những loại hàng hóa mà mình cần ra, Cố Trị Ý tìm quyển vở để ghi lại hết những gì mà anh nói. Cô gật gật đầu: “Được rồi, chỉ có vậy thôi đúng không? Buổi tối hôm nay tôi sẽ sắp xếp người chuyển hàng hóa qua đây. Tôi sẽ lấy rẻ hơn so với giá trên thị trường một mao, cứ nửa tháng chúng ta sẽ kết toán và trả tiền một lần, còn về đồ cổ mà tôi muốn thì đến lúc đó hy vọng anh cũng đừng làm cho tôi phải thất vọng.”