Lâm Hiểu Lan cũng thay đổi tính cách tùy tiện lúc trước của mình, trở nên hơi chút nhã nhặn hơn.
Toàn bộ quá trình đôi mắt Cương Tử chưa từng rời khỏi người Lâm Hiểu Lan.
Hai người Cố Tri Ý và Trần Nguyệt Hương nói chuyện vài câu, liền đứng dậy nói: “Được rồi, chị dâu Nguyệt Hương, để cho hai bọn họ trò chuyện trước, em tìm chị nói chút chuyện.
Nháy mắt Trần Nguyệt Hương đã hiểu.
Gật gật đầu, liền đi theo Cố Trị Ý ra ngoài.
Hai người đi ra ngoài, còn không quên khép cửa lại, nhưng lại không đóng hoàn toàn.
Hai người đứng ở cửa, âm thầm quan sát.
Hai người Cương Tử và Lâm Hiểu Lan ở trong phòng, vẫn là Cương Tử đánh vỡ không khí im lặng trước.
“Khụ khụ, cái kia, Hiểu Lan, chị dâu Trần đã nói với em rồi đúng không?”
“Nói cái gì?” Lâm Hiểu Lan khó hiểu hỏi.
Vệ mặt Cương Tử lập tức nghiêm túc lên, đột nhiên đứng dậy, cũng khiến cho Lâm Hiếu Lan bị doạ giật mình, đứng lên theo.
Liền thấy Cương Tử làm một cái lễ, rồi nói: “Đồng chí Lâm Hiểu Lan, xin hỏi em có đồng ý làm người yêu của anh không? Em yên tâm đi, chắc chắn anh sẽ đối xử tốt với em”
Một hơi nói hết những lời muốn nói, Cương Tử cũng cảm thấy nhẹ nhõm.
Lâm Hiểu Lan bị những lời này của Cương Tử làm cho đầu óc trống rỗng. Chỉ ngốc ngốc nhìn như vậy.
“Hiểu Lan?” Cương Tử lại gọi một tiếng.
Đôi tay nắm chặt lại, lòng bàn tay cũng hơi rịn ra mồ hôi.
Lâm Hiểu Lan phản ứng lại, nhẹ giọng “Ừ” một tiếng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-380.html.]
Nếu không phải Cương Tử thời khắc chú ý Lâm Hiểu Lan, phỏng chừng cũng không nghe thấy cô nói cái gì.
Nhưng mà những cái này đều không quan trọng, quan trọng là, mình thật sự đã có người yêu rồi.
Kích động tiến lên kéo Lâm Hiếu Lan lại, ôm Lâm Hiểu Lan xoay vài vòng.
“Chao ôi, anh làm gì vậy, mau thả em xuống.
Đột nhiên bị bế lên như vậy, còn quay vài vòng.
Lâm Hiểu Lan như con nai con chạy loạn, câu nói phát ra cũng tràn đầy vẻ làm nũng.
Sau khi Cương Tử xoay hai vòng, mới thả Lâm Hiểu Lan xuống.
Ngượng ngùng sờ sờ đầu: “Rất xin lỗi, Hiểu Lan, anh...anh... chỉ là rất vui sướng”
Sau khi Cương Tử buông Lâm Hiểu Lan xuống, còn nghiêm trang xin lỗi. Chọc Lâm Hiểu Lan bật cười. Nói thầm một tiếng: “Quả nhiên người tham gia quân ngũ đều là đồ ngốc.”
Hai người xem náo nhiệt bên ngoài, vẻ mặt cũng tràn đầy ý cười.
Thấy chuyện của hai người đã thành công.
Thật ra bọn họ cũng không ở bên ngoài lâu lắm. chỉ làm bộ cái gì cũng không biết đi vào.
DTV
Cố Tri Ý cũng bội phục, cái kỹ thuật diễn này mà không đi làm diễn viên thì đúng là đáng tiếc.
“Ôi chao, hai người các em nói chuyện đến đâu rồi?” Trần Nguyệt Hương làm bộ không biết hỏi.
Không đợi hai người nói gì, lại tự mình nói tiếp: “Theo chị thấy nè, hai người cũng đều cảm thấy không tồi, vậy thì cứ thử xem sao, em nói có đúng không? Em dâu.”
“Không phải sao, chị dâu à, em với anh Lâm nhà em còn không phải lúc đầu cũng như vậy mà đi với nhau đến bây giờ sao?”
Hai chị dâu ở một bên trợ công, chị một lời em một ngữ hát đệm với nhau. Nói cho đến khi làm hai đương sự ngại ngùng mới thôi.