Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 379

Cập nhật lúc: 2024-12-19 19:54:01
Lượt xem: 81

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/KbLAQ5oZQq

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Bên kia Trần Nguyệt Hương hẹn thời gian, địa điểm là ở trong nhà Trịnh đoàn trưởng. Sáng sớm Lâm Hiểu Lan đã khẩn trương đi vòng quanh nhà.

Sau đó, lại thay đổi vài bộ quần áo, vẫn luôn hỏi Cố Tri Ý: “Chị dâu, bộ này của em đẹp hay không?”

“Ôi chao bộ này hơi nhạt nhẽo. Bộ này lúc trước cũng đã từng mặc rồi.”

DTV

“Tại sao em lại chỉ có vài món quần áo này cơ chứ?” Lâm Hiểu Lan ngồi trong phòng, không ngừng thở dài.

Cố Tri Ý lấy quần áo trong tay cô ta, nói: “Được rồi, bây giờ em mặc bộ này là được rồi, không cần quá hoa lệ. Em ra vẻ rụt rè chút đi."

Sau đó Lâm Hiểu Lan ngẫm lại cũng phải, cũng không rối rắm nữa.

Sau đó lại bắt đầu phiền não, tóc này nên buộc như thế nào?

Là tết tóc hai bên thành bánh quai chèo hay là buộc thành đuôi ngựa sau lưng.

Cố Tri Ý xem thường đến mức ngước nhìn trời cao.

Đơn giản thô bạo trực tiếp tết thành hai cái bánh quai chèo lớn cho cô ấy.

Lại lấy dây cột tóc hoa lúc trước mình mua, buộc vào cho cô ấy.

“Chị dâu, dây cột tóc hoa này cũng thật đẹp.” Lâm Hiểu Lan khen ngợi từ tận đáy lòng.

“Cho em đó, như vậy nhìn không thành vấn đề, chuẩn bị xuất phát đi.”

Cố Tri Ý vỗ vỗ bả vai Lâm Hiểu Lan, liền chuẩn bị đi ra ngoài.

Kết quả, Lâm Hiểu Lan lại bắt đầu khẩn trương: “Chị dâu, làm sao bây giờ bụng em hơi đau?”

Cố Trị Ý:.......

Còn có thể ra khỏi cánh cửa này không đây?

Cố Tri Ý cũng hiểu, đời trước mình cũng như vậy, vừa đến lúc thi mà khẩn trương cũng sẽ dễ dàng đau bụng.

Thật ra cũng không có chuyện gì to tát lắm.

Kéo Lâm Hiểu Lan đi ra ngoài.

Cương Tử bên kia cũng đã chuẩn bị tốt từ sớm, bạn cùng phòng của cậu ta còn trêu chọc: “Cương Tử, hôm nay muốn đi gặp đối tượng đó hả? Ăn mặc chỉnh tễ như vậy.”

“Đúng vậy, có lẽ là có tiến triển rồi.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-379.html.]

“Nói cho chúng tớ biết đi nào? Là nhà ai? Tớ nhớ rõ chỗ này của chúng ta cũng không có mấy cô gái độc thân nữa.” Các bạn cùng phòng mồm năm miệng mười, đều tỏ vẻ tò mò đối với hành vi hôm nay của Cương Tử.

Cũng đặc biệt tò mò về người chị dâu tương lai này?

Quần áo này còn dùng nước ấm ủi một lần lại một lần, không còn một chút nếp uốn.

Cương Tử ra vẻ mọi người đều say mình ta tỉnh nhìn bọn họ: “Một đám đàn ông độc thân các cậu thì hiểu gì?”

“Chao ôi, chính cậu cũng không phải cũng là người đàn ông độc thân sao? còn không biết xấu hổ ghét bỏ chúng tớ?” Có người bất mãn.

Nhưng mà cũng có người lập tức phản ứng lại!

“Không phải chứ? Không phải chứ? Cương Tử cậu thật sự nói chuyện yêu đương hả?”

“Nhưng mà người anh em này, sao cậu lại không phúc hậu như vậy chứ?”

Cương Tử mới không thèm để ý đến bọn họ, bẫy giờ cậu ta cũng là người sắp có người yêu rồi, không có đề tài chung gì với mấy tên đàn ông thô kệch này nữa.

Cuối cùng Cương Tử lại sửa sang lại một chút, vứt lại một ánh mắt ghét bỏ liền tiêu sái ra cửa.

Mang theo một ít điểm tâm đã chuẩn bị từ trước, liền đi đến nhà Trịnh đoàn trưởng .

Ngày thường lúc này cũng chỉ có Trần Nguyệt Hương và mấy đứa nhóc ở nhà, bây giờ bọn trẻ con cũng đã bị tống cổ đi ra ngoài. Chỉ còn lại Trần Nguyệt Hương ở nhà, nước trà cũng đã chuẩn bị xong, chỉ chờ hai cái tới cửa.

Cương Tử tới trước, nhìn thấy Lâm Hiểu Lan còn chưa tới, thật ra lại thoải mái hơn một chút.

“Chị dâu Trần, Hiểu Lan còn chưa tới hả?” Vốn Cương Tử cũng chỉ là theo thói quen tính hỏi một câu.

Nhưng là nghe vào trong tai người mai mối Trần Nguyệt Hương này, lại không phải là thanh niên này sốt ruột sao.

“Sắp rồi, không phải sốt ruột, không chạy được.” Trên mặt Trần Nguyệt Hương tràn đầy vẻ trêu đùa.

Cương Tử: Em không phải, em không có!!

Cương Tử ngồi xuống không bao lâu, Cố Tri Ý cũng đã dẫn theo Lâm Hiểu Lan đi vào.

Giây phút đầu tiên nhìn thấy Lâm Hiểu Lan, Cương Tử đã đứng phắt dậy.

Khiến cái ghế bên dưới m.ô.n.g cậu ta cũng phát ra tiếng kêu, cuối cùng bị đổ xuống đất.

Cố Tri Ý chỉ cười không nói, vẻ mặt Lâm Hiểu Lan đỏ bừng.

Người bình thường duy nhất ở đây có lẽ cũng chỉ là Trần Nguyệt Hương. Ở bên trong chịu trách nhiệm điều hòa không khí: “Nào vào đây, đều đến đông đủ, ngồi xuống nói.”

Loading...