Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 371

Cập nhật lúc: 2024-12-18 20:33:44
Lượt xem: 95

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/gWRMOpPBIo

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Lâm Hiểu Lan không ngờ chuyện làm mình làm mẩy vừa rồi của mình đã bị chị dâu nhìn thấy, cô tức giận: “Em chính là không muốn cho anh ta dìu xuống. Chị dâu, chị đừng nói nữa, em ngã rất đau đây này!”

Nói xong thì giống như đang cố ý tránh né Cố Tri Ý, lập tức lại quay lại xoa m.ô.n.g của mình.

Thật ra mặc nhiều lớp quần áo như vậy nên dù có té xuống cũng chỉ đau chút ít, có quần bông đệm ở dưới thì ngã xuống cũng không đến nỗi bầm dập.

Cố Tri Ý cũng không đế ý đến nữa, cô ngồi xuống nói: “Sao lại đột ngột đến đây thế này? Có phải trong nhà xảy ra chuyện gì hay không?”

Lúc này Lâm Hiểu Lan mới dừng động tác đang xoa mộng lại, cô quay lại nhìn Cố Tri Ý, do dự một hồi rồi mở miệng: “Chị dâu, cũng không có... cũng không có việc gì cả. Chỉ là em nhớ mọi người nên mới muốn đến quân đội gặp mọi người mà thôi. À đúng rồi, nghe nói Tam Bảo bị tiêu chảy, không sao chứ ạ?"

Cố Trị Ý thấy Lâm Hiểu Lan cứ như thế mà đánh trống lảng sang chuyện khác, cũng không vạch trần cô: “Không sao cả. Em xem, bây giờ còn ngủ ngon thế này mà!”

Lúc này Lâm Hiểu Lan mới nhìn sang Tam Bảo đỏ bừng cả khuôn mặt đang nằm trên giường.

Lâm Hiểu Lan còn cho rằng mình đã thành công chuyển đề tài nên thở phào nhẹ nhõm, ai ngờ lại nghe Cố Tri Ý nói: “Chị nghĩ vẫn nên gửi thư về nhà. Hỏi xem có chuyện gì là được rồi!”

Khụ, khụ khụ! Đương nhiên Lâm Hiểu Lan không ngờ đến việc này. Nhất thời bày ra khuôn mặt khổ sở nhìn Cố Tri Ý.

“Chị dâu!” Do dự một hồi mới lên tiếng: “Em nói là được rồi. Ôi! Còn không phải là do cái người kia lại vào trong thôn chúng ta. Lúc đầu, mẹ còn không muốn cho em qua bên này, nhưng bởi vì Lưu Minh Huy kia vẫn luôn đến náo loạn nên đã bảo anh cả mua vé xe lửa cho em, để em qua bên này tránh né!”

Cố Tri Ý nghi ngờ nhìn chằm chằm Lâm Hiểu Lan: “Thật sự chỉ có như vậy?”

Bên này, Lâm Hiểu Lan không biết đã nghĩ đến chuyện gì, mặt đã đỏ lên, cuối cùng vẫn tỏ ra tức giận: “Đúng vậy đó! Nếu không còn có thể như thế nào nữa?”

Lâm Hiểu Lan tuyệt đối sẽ không thừa nhận chính mình đã nói với người trong nhà rằng, cô sẽ đến đây và tìm kiếm đối tượng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-371.html.]

Ở nhà đã bị thúc giục đến mức chẳng ra làm sao nữa rồi, cô càng không muốn chuyến đi đến quân đội bên này tốt đẹp như vậy lại bị thúc cưới như ở trong nhà nữa.

Nghĩ đến cảnh tượng đó đã thấy sợ hãi.

Vì vậy để không bị thúc giục, bản thân cô phải nói dối một chút thì sẽ không có chuyện gì nữa.

Cố Tri Ý thấy hỏi cũng không được gì thì cũng không hỏi nữa.

Cô đoán khi nào cô em chồng này muốn nói thì sẽ nói. Cô chỉ không ngờ dù trước đó, Lâm Quân Trạch đã từng đi cảnh cáo, thế mà còn xảy ra chuyện này.

Không biết vì sao trực giác lại mách bảo với cô rằng có liên quan đến người phụ nữ Cố Xảo kia.

Nói đến Cố Xảo, ở thành phố Triều, huyện Phong, ngay ngày cả gia đình Cố Tri Ý rời đi vào ngày hôm đó, thì Cố Xảo vẫn la hét đau bụng, muốn nhập viện. Thế nhưng mẹ của Trần Tuấn Nhân kia lại không chịu, cứ dây dưa đến lúc sau thì cuối cùng cũng chịu thỏa hiệp.

Dù sao thì đây cũng chính là đứa cháu trai đầu tiên của Trần gia nên đương nhiên đều quan trọng hơn những thứ khác.

Khám cho cô ta vẫn là vị bác sĩ nữ lần trước, cô ấy nhìn hai vợ chồng Cố Xảo thì ngược lại cũng không nói gì cả, cô ấy vẫn tận tình tiến hành kiểm tra một lượt.

“Cổ tử cung đã bắt đầu mở rồi, đóng tiền nhập viện, rồi nằm viện đi!” Vị bác sĩ nữ kia nói xong thì chuẩn bị rời đi.

Chỉ để lại một mình Trần Tuấn Nhân và mẹ Trần, bởi vì tiền nằm ở trên người mẹ Trần nên Trần Tuấn nhân lập tức nói: “Mẹ, mẹ đi đóng tiền viện phí trước đi!”

DTV

Mẹ Trần đau đớn khắp mặt, cảm giác móc tiền của ba ta giống như đang đào lấy da thịt trong người bà ta xuống vậy.

Nhưng cứ nghĩ đến cháu trai của mình, quả thực bà đã nhịn xuống nỗi đau như cào thịt này, quay người lập tức đi đóng viện phí.

Mấy người y tá bên này cũng nhanh chóng đẩy Cố Xảo vào phòng bệnh.

Loading...