Cậu còn tưởng rằng Lâm Hiểu Lan hổ báo lắm, nhưng bây giờ nhìn thấy sắc mặt đã đỏ bừng, dáng vẻ cô còn rất đáng yêu.
Trước kia sao cậu lại chưa từng phát hiện ra điều này nhỉ?
Lâm Hiểu Lan yên tĩnh hết nửa ngày mới có thể nhờ gió rét xua đi hơi nóng trên mặt cô.
Lâm Hiểu Lan thấy Cương Tử đang nhìn mình, cô nhất thời tức giận quát: “Nhìn cái gì mà nhìn? Còn không nhanh mở cửa. Đông cứng tôi rồi đây này!”
Dường như lúc này mới lại cảm nhận được cái lạnh giá rét thấu xương này.
“Ừ ừ ừ!” Cương Tử trả lời, cậu luống cuống tay chân mở cửa xe, bởi vì xe hơi cao nên Cương Tử phải đỡ tay Lâm Hiếu Lan lên xe.
Thế là giữa hai người lại khó mà tránh khỏi chuyện phải tiếp xúc thân thể một lần nữa. Cả hai đều lúng túng lựa chọn làm lơ việc này.
Khụ khụ! Ngại ngùng quá!
Lên xe, Cương Tử mới lấy áo khoác đặt trên ghế lái đứa cho Lâm Hiểu Lan.
“Chi dâu đoán chừng cô sẽ không mang đủ quần áo nên mới cố ý bảo tôi mang tới cho cô.”
Lâm Hiểu Lan nhận áo khoác xong thì lập tức khoác ngay lên người, sau đó còn không kiềm được mà run lên một cái.
“Vẫn là chị dâu tôi chu đáo! Vậy chúng ta nhanh đi về thôi!”
Cương Tử ngại ngùng nói: “Chuyện là... còn phải đi làm thêm ít chuyện nữa, cô chờ một lát!”
Đến khi trời sắp tối hai người họ mới đến nơi. Ở bên này, mới hơn bốn giờ thì bầu trời đã bắt đầu tối sầm xuống.
Cố Tri Ý vẫn luôn chờ họ trở lại, nghe thấy tiếng động cơ xe đang tiến lại gần, cô vội vàng đi ra ngoài.
Vừa bước ra, Cố Tri Ý đã nhìn thấy Lâm Hiểu Lan, cả người được bọc lại như một con gấu, vụng về muốn nhảy xuống xe.
Cương Tử thì ở một bên lại quan tâm khuyên nhủ: “Cô chậm rãi một chút, để tôi đỡ cô xuống, nếu không, cô mà tự nhảy xuống thì rất dễ bị trẹo chân!”
Đáng tiếc Lâm Hiểu Lan vì chuyện vừa rồi nên rất không cảm kích lòng tốt của Cương Tử, vẫn tự mình nhảy xuống.
Kết quả là...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-370.html.]
“Ối!” Không có gì bất ngờ cả, cũng không hề phòng bị!
Lâm Hiểu Lan đã ngã xuống, cái m.ô.n.g đặt trên mặt đất, cứ như thế mà sững sờ ngồi trên mặt đất, đến nửa ngày vẫn không có phản ứng gì.
Cương Tử nhịn cười tiến lên muốn đỡ cô dậy, cả gương mặt đều hiện lên vẻ ‘tôi đã nói rồi mà, nói: “Tôi vừa mới nói xong! Để tôi đỡ cô, làm gì nhất định phải tự mình nhảy xuống như vậy? Lần này thì hay rồi! Có đau không?”
Cố Tri Ý đứng đó một hồi lâu làm quần chúng ăn dưa.
Không biết vì sao nghe thấy những lời nói này của Cương Tử lại mang theo rất nhiều vẻ cưng chiều!
Đây nhất định là ảo giác của cô rồi! Đúng không?
Đến cùng là có đúng hay không?
“Hiểu Lan, không sao chứ?” Đứng nửa ngày làm cảnh nền, Cố Tri Ý chỉ sợ cô còn chưa chịu mở miệng thì hai người này có thể sẽ diễn ra cả một bộ phim thần tượng.
“Chị dâu, đau c.h.ế.t em rồi!” Lúc này, Lâm Hiểu Lan mới nhìn về phía chị dâu thứ tư đang đứng trước cửa nhìn mình, cô uất ức nói.
“Mau vào thôi! Nhìn xem có phải ngã dập ở đâu rồi không?”
DTV
Lúc này Cố Tri Ý mở miệng hỏi cũng không nghĩ nhiều lắm, mãi đến khi Lâm Hiểu Lan bị lời cô hỏi làm cho cả khuôn mặt đỏ thẫm lên, dậm mạnh chân xuống.
“Chị dâu!”
Nói xong thì tự mình xách hành lý lên đi vào nhà!
Cố Tri Ý nhìn Cương Tử: “Cương Tử à, vất vả cho cậu quá! Cậu lái xe đi trả rồi quay về nhé! Tối nay ăn một bữa cơm chung với cả nhà nhé!”
Cương Tử muốn mở miệng từ chối nhưng Cố Tri Ý lại nói: “Nếu không, từ nay về sau chị dâu cũng không dám tìm cậu giúp đỡ nữa.”
Lúc này, Cương Tử mới sờ lên đầu: “Vậy thì cảm ơn chị dâu! Vậy em đi trả xe trước đã.”
Nói xong thì chào Cố Trị Ý rồi lên xe rời đi ngay.
Cương Tử đi rồi, Cố Tri Ý mới quay vào nhà. Vừa vào đã nhìn thấy Lâm Hiểu Lan ngồi xuống một bên giường, xoa lấy cái m.ô.n.g của mình.
Cố Tri Ý phì cười một tiếng: “Cương Tử mới vừa nói đỡ em mà sao em còn không cho người ta đỡ?”