Sáng hôm sau, sau khi ăn cơm trưa xong thì Cương Tử đã xuất phát đi đón người.
Cố Tri Ý ở nhà chờ, đến tối chắc chắn phải sắp xếp xong mọi thứ. Cũng không biết Lâm Hiểu Lan có mang theo đủ quần áo hay không.
Thời tiết bên này khiến Cố Trị Ý người đã từng sống ở phương Nam lúc bắt đầu còn chưa thích ứng ngay được. Mỗi ngày đi ra ngoài, cô phải lén lút dán miếng giữ ấm cho trẻ em kia.
Tay chân đông cứng, nhưng trong phòng thì đúng là tốt hơn rất nhiều.
Cho nên lúc Cương Tử vừa bắt đầu đi thì Cố Tri Ý đã đưa cho cậu cầm theo một cái áo choàng dài mang đến đó.
Trước kia lúc Cương Tử đưa Lâm Quân Trạch trở về nhà dưỡng thương, ngược lại là chưa từng tiếp xúc với Lâm Hiểu Lan. Hai người họ gặp nhau cũng chỉ gật đầu chào hỏi bình thường, chưa nói đến là quen biết.
Trên đoạn đường này, Lâm Hiểu Lan cũng xem như đã ăn không ít khổ, cô còn cảm thấy khi xuống xe lửa nhất định phải phỉ nhổ một tràng với chị dâu nhà mình.
Ai biết khi xuống xe, dù cô đã chuẩn bị từ trước nhưng vẫn bị cái lạnh của phương Bắc này làm cho giật mình.
Ôm hành lý trên tay, Lâm Hiểu Lan cứ như vậy mà chọn ra ngoài. Đột nhiên đứng ở một nơi hoàn toàn xa lạ như thế này, trước giờ Lâm Hiểu Lan vẫn rất hùng hổ nhưng lúc này đã bắt đầu có chút sợ hãi.
Đôi mắt nhìn ngó xung quanh, muốn tìm được bóng dáng của chị dâu. Nhưng bóng dáng chị dâu còn chưa thấy đâu thì bả vai đột nhiên bị người ta vỗ cho một cái, khiến Lâm Hiểu Lan bị dọa cho nhảy dựng lên. Lúc này Cương Tử mới vội vàng mở miệng: “Em gái Hiểu Lan, phó đoàn trưởng bảo tôi đến rước cô!”
Cương Tử dường như có hơi xấu hổ, dù sao vừa rồi bản thân cậu đã không cẩn thận làm người ta giật mình.
Lâm Hiểu Lan quay đầu nhìn thấy là người quen nên mới vỗ tay lên ngực, tức giận nói: “Hóa ra là Cương Tử, làm tôi sợ muốn chết, chị dâu của tôi đâu?”
“Chuyện là Tam Bảo bị tiêu chảy, chị dâu không đi được nên để tôi đi đón cô.” Cương Tử giải thích.
Lâm Hiểu Lan khẽ gật đầu, sau đó lại rụt cổ vào, vội vàng thay đổi giọng điệu: “Vậy chúng ta nhanh đi thôi! Bên này thật sự lạnh quá! Tôi cũng nên nhanh đến xem Tam Bảo thể nào.”
Lâm Hiểu Lan cũng rất quan tâm Tam Bảo, trong mấy tháng Tam Bảo được sinh ra thì thường ngày cô tiếp xúc cũng rất nhiều. Lúc này lại nghe nói Tam Bảo bị tiêu chảy thì cô rất sốt ruột, thế là cũng không để ý chuyện nam nữ khác biệt cái gì cả, kéo lấy tay Cương Tử rồi chạy ra.
Cũng may Lâm Hiểu Lan còn biết được, chạy thẳng đến chỗ có nhiều người kia thì chắc chắn là lối ra.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-369.html.]
Cương Tử đột nhiên bị kéo chạy đã lập tức đỏ mặt lên.
Đây là... đây là lần đầu tiên cậu nắm tay một cô gái.
Còn có... thì ra bàn tay của cô gái lại mềm thế này!
Lâm Hiểu Lan chỉ lo kéo người chạy mà không chú ý đến tâm trạng khó tả của Cương Tử ở phía sau.
Một đường kéo Cương Tử chạy ra bên ngoài, Lâm Hiểu Lan thật sự không biết phải đi theo bên nào, đến lúc này cô mới quay đầu lại nhìn về phía Cương Tử: “Đi như thế nào nhỉ?”
Cương Tử đội mũ, làn da ngăm đen nên nhìn không ra khuôn mặt cậu ấy đã đỏ bừng lên. Cương Tử lắp ba lắp bắp chỉ vào nơi xe đang dừng: “Kia, ở đằng kia!”
“Ồ, vậy đi thôi!”
Lâm Hiểu Lan vừa dứt lời, lại làm theo thói quen lôi kéo Cương Tử đi về phía xe.
Chờ đến trước xe tải của quân đội, Lâm Hiểu Lan mới thán phục lên tiếng: “Đây... đấy chính là xe hơi mà họ hay nói đến sao? Thế này cũng quá lớn rồi!”
Nói xong thì chuẩn bị giơ tay lên sờ, chính lúc này cô mới chậm chạp phát hiện bản thân mình còn đang nắm tay Cương Tử.
Cô lập tức vung tay Cương Tử ra giống như vung mấy thứ dơ bẩn nào đó văng ra.
Cương Tử dơ bẩn...
DTV
Cô gái, cô thật sự vô tình!
Trong khoảnh khắc bàn tay của Cương Tử bị hất văng ra đó, cậu còn đang ngây ra thì phản ứng chậm chạp ngẩng đầu nhìn Lâm Hiểu Lan.
Thế mà đã nhìn thấy cả gương mặt Lâm Hiểu Lan đã đỏ bừng lên rồi.
Khụ khụ -
Bên này Cương Tử không ngừng nghĩ ngợi. Thì ra không chỉ một mình cậu biết xấu hổ!