Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 368

Cập nhật lúc: 2024-12-18 20:33:39
Lượt xem: 80

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/xUep4p1T2w

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chờ cho đến lúc Lâm Quân Trạch đã tan việc trở về, Cố Tri Ý mới báo lại chuyện này với Lâm Quân Trạch, anh nghe xong cũng rất ngạc nhiên.

Theo lý mà nói thì cha mẹ Lâm hẳn không phải kiểu người qua loa như vậy, chắc chắn phải có nguyên nhân gì đó mới khiến họ yên tâm để Lâm Hiểu Lan đến quân đội.

Nhưng nếu muốn đến nơi thì cũng cần một đoạn thời gian nữa.

Tính toán thời gian, rồi đến lúc đó đến đón Lâm Hiểu Lan.

“Anh nói xem, có phải Hiểu Lan này lại xảy ra chuyện gì đó với trong nhà không?” Cố Tri Ý vẫn hỏi ra điều cô nghi ngờ.

“Ừm, hẳn là có chuyện gì đó rồi. Không có điện báo trước cũng không nói tỉ mỉ. Chờ khi Hiểu Lam đến thì hỏi rõ ràng thử!”

Lâm Quân Trạch trả lời, dù sao bây giờ có suy nghĩ nhiều thế nào thì cũng ko biết được, người vẫn còn ở xa như vậy, muốn biết được tin tức gì cũng không dễ dàng, chỉ có thể chờ người trong cuộc Lâm Hiểu Lan đến đây mới biết được.

Mấy ngày nay, ngược lại Cố Tri Ý qua lại với các chị dâu doanh trưởng khác rất không tệ.

Chỉ là mỗi lần đi ra ngoài đều đụng phải chị dâu nhà bên kia, cô ta đều dùng một loại ánh mắt ghen ghét nhìn cô, Cố Tri Ý cũng không biết bản thân mình đã đắc tội với cô ta ở đâu.

Sau đó, Cố Tri Ý vẫn đi hỏi Trần Nguyệt Hương thì Trần Nguyệt Hương mới kể hết nguyên nhân chân chính với cô.

Cố Tri Ý cảm thấy thật sự là một chậu m.á.u chó mà!

Ừm, đơn giản là lần đi ra làm nhiệm vụ trước kia, tất cả họ đều là doanh trưởng nhưng người đàn ông của người ta lại không được thăng chức, họ cảm thấy Lâm Quân Trạch đã cướp đoạt chức vị phó đoàn trưởng của họ.

Cố Tri Ý cũng bó tay rồi! Chẳng lẽ lãnh đạo phía trên đều mù cả sao? Họ còn không nhìn ra ai là công thần, người nào có công lao nhỏ hơn?

Nhưng đã biết được nguyên nhân rõ ràng thì Cố Trị Ý không còn vướng mắc nữa.

Nghe nói người chị dẫu này là đến từ thành phố, thế mà không có tư tưởng giác ngộ về điều này nhỉ?

DTV

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-368.html.]

Nhưng hình như chị dâu trong thành này và chị dâu đến từ nông thôn thật sự đúng là phân biệt rất rõ ràng, thỉnh thoảng khi nhìn thấy thì chảo hỏi một tiếng, còn bình thường khi không có chuyện gì cũng sẽ không cùng nhau tán gẫu này nọ.

Cố Tri Ý chỉ cảm thấy thật sự buồn cười, cô không ngờ ở một nơi như khu nhà tập thể trong quân đội thế này mà vẫn còn phân chia theo nhóm như vậy.

Nhưng bản thân cô chỉ đến đây theo quân, ở lại đây cũng xem như để nghỉ ngơi một hai năm, đến lúc cần đi thi đại học thì chắc chắn là phải rời khỏi đây.

Cho nên nếu có thể tiếp xúc được thì tiếp xúc, còn không thể tiếp xúc được thì bản thân cô cũng không cần đuổi theo là được rồi.

Không nghĩ mấy chuyện thế này nữa, cô tính toán thời gian một lượt, bản thân cô ở đây cũng gần một tháng rồi, đoán chừng thì Lâm Hiểu Lan cũng sắp đến nơi rồi.

May mắn vẫn còn một phòng, người đến cũng có chỗ ở, còn hai anh em Đại Bảo và Nhị Bảo sẽ ngủ ở phòng của cô.

Vốn dĩ hai anh em này đã muốn sang phòng của mẹ ngũ, hai đứa lấy đủ loại lý do, nhưng bây giờ thì hay rồi, Lâm Hiếu Lan sắp đến rồi. Thế là hai anh em lại có lý do để ngủ trong phòng của Cố Tri Ý.

Lúc ăn cơm vào buổi tối, Cố Tri Ý đã hỏi thăm Lâm Quân Trạch: “Em gái của anh sắp đến rồi, đến lúc đó, anh đi đón cô ấy chứ?”

Lâm Quân Trạch không để ý lắm nói: “Anh đã nói chuyện với Cương Tử rồi, bảo cậu ta ngày mai đến ga xe lửa đón em ấy.”

Đại Bảo nghe nói cô sắp đến, cậu đang ăn một miếng cơm, còn chưa nuốt xuống đã lơ mơ hỏi: “Cô sắp đến sao ạ?”

“Đúng vậy! Cô đến tìm các con chơi.” Cố Tri Ý cười nói.

“Cô nói chúng con là con nít.” Nhị Bảo chính là yêu tinh chuyên tố cáo.

Lâm Hiểu Lan còn chưa đến nơi đã bị hai đứa cháu này nói xấu trước rồi.

Cố Tri Ý tóm lấy đầu của hai đứa, nói: “Cô của các con nói cũng không sai mà, các con còn không phải là con nít sao?”

Nhị Bảo cực kỳ không phục, hừ hừ nói: “Mẹ, chúng con đều là anh hùng nhỏ, mới không phải là con nít đâu!”

Được thôi! Thỏa mãn giấc mộng làm anh hùng nhỏ của chúng vậy! Cố Tri Ý cũng không nói thêm gì nữa.

Loading...