Cha Lâm buông chiếc đũa, nói: “Anh trai và chị dâu của con ở bộ đội vẫn tốt, cần con đi xem làm gì?”
“Không phải, cha, bên kia hoàn cảnh khẳng định khó khăn hơn chúng ta bên này, nếu Đại Bảo và Nhị Bảo còn có Tam Bảo không quen thì sao?
Nếu như đã tìm lý do, cô không ngại nói quá lên thêm.
Cả nhà đều không còn lời gì đểm nói khi thấy cô bịa chuyện như vậy.
Mỗi người lại cầm lên cái bát trước mặt, bắt đầu tiếp tục ăn cơm.
Lâm Hiểu Lan thấy không ai để ý tới cô, cô đành ăn ăn trước, sau khi ăn xong liền quấn lấy mẹ Lâm: “Mẹ, để con đi bộ đội nhìn xem, có lẽ anh trai sẽ tìm được đối tượng cho con thì sao.”
Động tác đuổi người của mẹ Lâm đột nhiên dừng lại.
Có thể nói lúc trước nói ra nhiều lý do như vậy, cũng không bằng lý do này xâm nhập vào trong lòng mẹ Lâm.
Điều mà mẹ Lâm nghĩ vào lúc này là: Đúng vậy, có rất người tài giỏi trong bộ đội chỗ con út, nếu như có ai đó thực sự thích đứa con gái sốt ruột này thì..... Hàng hoá nhà mình không phải sẽ được gả ra ngoài sao?
Nhìn thấy mẹ Lâm có vẻ mềm lòng, Lâm Hiểu Lan vội vàng rèn sắt khi còn nóng tiếp tục nói: “Mẹ nói xem, đến lúc đó ở cùng một chỗ trong bộ đội, chờ đến khi bọn họ phân được phòng ở, không phải con cũng được đi theo tùy quân sao? Đến lúc đó con còn có thể làm bạn với chị dâu.”
Tuy rằng Lâm Hiểu Lan có nói bậy bạ vài chỗ, nhưng không thể không nói, có một số chuyện rất có lý.
Chẳng qua mẹ Lâm cũng không lập tức đồng ý với Lâm Hiểu Lan.
Quyết định chờ buổi tối khi đi ngủ, hỏi ông nhà một chút.
Càng nghĩ càng cảm thấy đề nghị của Lâm Hiểu Lan không tồi, đến lúc đó còn có thể mang một ít đồ vật cho con trai út.
Mẹ Lâm tự thuyết phục trong lòng mình một cách vô thức
Không thể không nói, Lâm Hiểu Lan cũng coi như là chó ngáp phải ruồi.
Vào buổi tối khi đi ngủ, mẹ Lâm đột nhiên chạm vào cha Lâm, đánh thứ cha Lâm đang chuẩn bị đi vào giấc ngủ bừng tỉnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-366.html.]
“Làm sao vậy?” Cha Lâm hỏi.
“Tôi có việc muốn nói với ông.”
Mẹ Lâm do dự mở miệng.
“Không thể nói vào ngày mai sao.” Nếu đã bị đánh thức, cha Lâm chỉ đơn giản lại hỏi: “Chuyện gì vậy?”
“Chính là con nhóc Hiểu Lan không phải muốn đi bộ đội sao? Tôi suy nghĩ có thể cho kia con nhóc kia đi xem. “
Mẹ Lâm châm chước mở miệng.
Cha Lâm cũng có chút tò mò, vừa rồi ở trên bàn ăn không phải không đồng ý sao.
Sao bây giờ lại thay đổi nhanh chóng như vậy?
Tiếp theo ông chỉ nghe mẹ Lâm xấu hổ nói: “Cũng vì Hiểu Lan đã một đống tuổi, nếu để con bé đi bộ đội, để chị dâu của nó tìm kiếm giúp cũng tốt, nói không chừng còn có thể gả đi ra ngoài.”
Mẹ Lâm trước sau trong lòng luôn mang ước nguyện nhanh chóng gả con gái ra ngoài.
Cha Lâm vừa nghe vậy, quả nhiên lại là chuyện này.
Bà lão này suốt ngày lo lắng những chuyện này, nhưng ông không hề phản bác mà lại hỏi ra một vấn đề rất thực tế.
“Bà yên tâm để một mình Hiểu Lan ngồi xe lửa đi bộ đội?”
Cha Lâm vừa hỏi vấn đề này, trực tiếp làm mẹ Lâm sửng sốt.
DTV
Vừa rồi bà vẫn luôn đang suy nghĩ về sự kiện cả đời của Lâm Hiểu Lan, nhưng lại quên mất vấn đề quan trọng nhất.
Lâm Hiểu Lan chưa từng đi xa nhà, lại ngốc nghếch như vậy, chỉ sợ khi bị người ta bán đi còn phải đếm tiền cho người ta.
Hai ông bà thật ra ăn ý không nhắc lại đề tài này.
Lâm Hiểu Lan còn không biết, kế hoạch chưa được hình thành của mình đã bị bóp c.h.ế.t trong nôi chỉ vì một câu nói của cha ruột.