Xuyên Không, Ta Đem Theo Vật Tư Làm Giàu Nuôi Con - Chương 365

Cập nhật lúc: 2024-12-18 20:33:34
Lượt xem: 73

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee hoặc Tiktok để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://t.co/V4hjrWlNuY

Việc mở khoá chương chỉ thực hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Hai đứa nhỏ cái hiểu cái không gật đầu, Nhị Bảo tò mò hỏi: “Vậy thì mẹ ơi, ông nội Chu lần trước là người tốt sao.”

Cố Tri Ý gật đầu, nói: “Lần trước hai đứa làm rất tốt, biết phải về nhà tìm mẹ, không để cho kẻ xấu có cơ hội.”

DTV

Trong lòng hai đứa nhỏ vô cùng kiêu ngạo khi được mẹ khen ngợi.

Cũng ghi nhớ kỹ những lời nói của Cố Tri Ý, sau này gặp được người xa lạ, cho kẹo vẫn là cho thứ khác đều không cần đi với bọn họ.

Cố Tri Ý thấy hai đứa nhỏ giống như nghe lọt những điều mình nói, cô quyết định thử nghiệm bọn nhỏ một chút.

“Nếu như, hiện tại mẹ giả dạng thành một bà lão, nói với con: Anh bạn nhỏ, bà nơi này có kẹo nha, cháu có muốn hay không?”

Hai đứa nhỏ đều lắc đầu.

“Vậy nếu trong tay mẹ có đùi gà thì sao?” Hai đứa nhỏ hơi do dự.

Sau đó liếc mắt nhìn Cố Tri Ý một cái, lắc đầu không kiên quyết cho lắm.

Cố Tri Ý vừa lòng gật đầu, nói: “Như vậy là được rồi, đồ vật của người xa lạ có khả năng ẩn chứa thứ không tốt ở trong đó. Nếu con ăn vào, con sẽ có khả năng ngất đi, chờ đến khi con tỉnh lại, ba ba và ma ma đều không ở bên cạnh.”

Cố Tri Ý cố gắng gây thêm ấn tượng với hai đứa nhỏ, nhưng lại bị Lâm Quân Trạch ngăn cản.

“Vợ à, như vậy là được rồi.”

Lâm Quân Trạch thực sự hiểu lý do tại sao Cố Tri Ý lại thiếu kiên nhẫn như vậy, bởi vì chuyện của Tam Bảo, Cố Tri Ý có hơi trở nên trông gà hoá cuốc.

Lâm Quân Trạch suy nghĩ, bọn buôn người cũng không có khả năng luẩn quẩn trong lòng tới trong khu nhà bộ đội để bắt cóc trẻ em.

Chỉ vì bạn không thể nghĩ ra, nhưng không có nghĩa là mọi người không tự mình gặp phải.

Đêm nay nhà họ đã kết thúc đề tài trầm trọng như vậy.

Đại Bảo và Nhị Bảo vốn dĩ phải ngủ trong một căn phòng khác. Đêm nay nghe Cố Trị Ý nói Tam Bảo thiếu chút nữa không thấy, bọn nhỏ cảm chính mình là anh trai nên phải bảo vệ Tam Bảo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-365.html.]

Ừm, lại nhiều thêm một lý do được ngủ cùng mẹ rồi.

Lâm Quân Trạch: Nghiêm trọng hoài nghi hai đứa nhóc này đang cố ý.

Nhưng đêm nay cũng kệ bọn nhóc, cả nhà cứ như vậy ngủ ở bên nhau.

Sinh hoạt trong bộ đội rất đơn giản, là loại đơn giản mà Cố Tri Ý đã tưởng tượng lúc trước.

Mà thôn Phúc Lâm cũng thu điện báo của bộ đội gửi tới.

Sau khi cả nhà Cố Tri Ý rời đi, mẹ Lâm đã không có Tam Bảo để phân tán năng lượng của mình, mỗi ngày tóm lấy Lâm Hiểu Lan.

Không phải, sáng sớm vừa tỉnh dậy đã nghe thấy mẹ Lâm lẩm bẩm: "Mẹ nói năm nay con đã 22 tuổi rồi, sao vẫn chưa tìm được người? Mẹ nói với con, tiểu Ngô ở thôn bên cạnh cũng không tệ, con có muốn gặp mặt không.”

Đứa nhỏ c.h.ế.t tiệt này, càng ngày càng ngoan cố với bà.

Lâm Hiểu Lan dần suy sụp dưới sự đầu độc của mẹ Lâm.

Buổi sáng cô nhận được điện báo từ bộ đội vào, đột nhiên có một ý tưởng chợt nảy ra trong đầu cô.

Dưới sự tra tấn hàng ngày của mẹ Lâm, ý tưởng này càng trở nên vững chắc hơn.

Vào một buổi tối, trong khi đang ăn cơm cùng gia đình Lâm Quốc Đống, Lâm Hiểu Lan đột nhiên nói: “Cha, mẹ, con đã quyết định rồi, con muốn đi bộ đội tìm chị dâu bọn họ.

Lâm Hiểu Lan là một người ngốc nghếch và táo bạo chưa bao giờ đi xa nhà, cô đã thề rằng mình sẽ đi tìm anh trai và chị dâu ở khu bộ đội cách xa hàng nghìn km.

Trên bàn cơm, Lâm Quốc Đống, cha Lâm còn có cả mẹ Lâm, đều nhìn Lâm Hiểu Lan như một kẻ ngốc.

Mẹ Lâm thậm chí còn duỗi tay sờ vào trán Lâm Hiểu Lan, nói thầm nói: “Đứa nhỏ này cũng không phát sốt, tại sao có thể nói những lời hồ đồ như vậy?”

Lâm Hiểu Lan bất đắc dĩ đẩy nhẹ bàn tay của mẹ Lâm đang đặt trên trán mình, nói: “Mẹ à, con không nói mê sảng. Con nghiêm túc.”

Sau đó lại nhìn về phía cha Lâm: “Cha, con chính là muốn đi bên kia xem chị dâu bọn họ như thế nào.”

Lâm Hiểu Lan ngốc nghếch không thể tìm được lý do thuyết phục hơn một chút, ngay cả nhà Lâm Quốc Đống và Lâm Ngọc Khiết đều thấy rõ suy nghĩ của cô.

Loading...