Cô lại lấy ít nguyên liệu nấu ăn từ trong không gian ra ngoài, cõng Tam Bảo lên liền quay trở về nhà.
Vừa vặn trên đường về nhà nhìn thấy Trần Nguyệt Hương cùng với mấy người nchị dâu khác đang nói chuyện với nhau, Cố Tri Ý liền đi lên chào hỏi.
“Chị Nguyệt Hương, các chị dâu. mọi người đều ở đây cả sao ạ?”
“Em gái Tiểu Cố đó sao, em đây là đang làm gì thế?” Có một người phụ nữ thấy Cố Tri Ý công trên lưng một cái sọt, liền tò mò hỏi.
“À, em vừa mới đi đến Cung Tiêu Xã mua chút đồ vật thôi.” Cố Tri Ý cũng không nói tỉ mỉ rõ ràng ra.
Sáng sớm thời điểm cô ra khỏi nhà còn cố ý nói qua với Trần Nguyệt Hương, bảo đêm nay đến nhà cô cùng ăn cơm. Cho nên Trần Nguyệt Hương cũng đã biết rồi.
Nhìn thấy Cố Tri Ý còn đang ôm lấy Tam Bảo ở phía trước, đi lên nhận lấy cái sọt giúp Cố Tri Ý. Nói: “Đi thôi, em dâu, chị giúp em cầm, cứ đem đồ vật đưa về nhà trước đi đã.”
Cố Tri Ý cùng mọi người chào hỏi xong cũng đi luôn.
Mọi người nhìn cái sọt kia liền biết cân nặng không nhẹ, chờ hai người Cố Trị Ý đi xa rồi, mới hỏi nói: “Đây là muốn mời khách ăn cơm hay sao? Chuẩn bị nhiều đồ vật như vậy kia mà?”
“Cái này không chắc đâu, nhìn cái bộ dáng này, tiền sao có thể không phải là do cô ta quản lý được kia chứ.” Một người phụ nữ khác nói đến lời đồn trong hai ngày nay.
Những người khác cũng gật đầu phụ họa.
Khâu Phương Mai đứng ở trong đám người, dùng ánh mắt bất thiện nhìn chằm chằm vào phương hướng Cố Tri Ý rời đi.
Bởi vì là buổi tối mới mời ăn cơm, cho nên Trần Nguyệt Hương đã hẹn buổi chiều sẽ đến sớm một chút để hỗ trợ, nói xong cũng quay người đi về nhà.
Cố Tri Ý xoa xoa cái eo có hơi đau nhức, cất gọn gàng toàn bộ đồ vật xong, trước tiên lấy nước chát ra bỏ móng giò vào trong đó.
Vừa đi vào trong nhà để đổ nước liền thấy Khâu Phương Mai tới nhà.
Cố Tri Ý khó hiểu, lời lúc trước của bản thân cô đã nói rõ ràng như vậy rồi, sao lại còn tới đây nữa thế này?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-361.html.]
Nhưng là vẫn cười hỏi: “Chị dâu Khâu, làm sao vậy ạ?”
Chủ yếu là do, ánh mắt nhìn người khác của Khâu Phương Mai rất kỳ quái.
Sau đó nghe thấy Khâu Phương Mai dùng giọng điệu âm dương quái khí nói: “Vẫn luôn không biết người em dâu này lại là người hai mặt, nói với tôi là không có tiền, sau đó lại có thể mua được nhiều đồ vật như vậy.”
Cố Tri Ý đỡ trán, loại chuyện này tự mình biết là được rồi, lại còn nói ra ngoài, có ý gì thế hả? Nhưng mà cô vẫn là rất nghiêm trang mà giải thích:
“Chị nói chuyện kia sao ạ, lão Lâm nhà em muốn mời khách, vậy nhất định phải cho em tiền để mua đồ vật, mấy thứ này em cũng đã mua xong rồi, em cũng đâu có tiền nữa đâu.”
Dù sao lời Cố Tri Ý cũng không phải là thật sự, Khâu Phương Mai vốn dĩ là muốn tới nhà để thảo phạt một chút cái hành vi thấy c.h.ế.t mà không cứu của Cố Tri Ý. Không nghĩ tới Cố Tri Ý này lại biết ăn nói như vậy.
Thật sự là một chút biện pháp cũng không có, cuối cùng lại chỉ có thể mất hứng mà quay về.
Một màn này làm cho Cố Tri Ý thật sự là hết chỗ để nói.
Người ta đi vay tiền, cho mượn là tình cảm, không cho mượn là bình thường.
Vốn dĩ cũng chỉ là những người không có tình cảm gì với nhau, thế mà còn không biết xấu hổ mà tới nhà hỏi cô sao có tiền mà lại không cho mượn? Thật sự rất là kỳ ba.
Không quản nhiều nữa, cứ làm xong cơm giữa trưa trước đã.
Lâm Quân Trạch mấy ngày nay thật sự là người gặp việc vui tâm tình sảng khoái.
Binh lính dưới trướng đều có thể nhìn ra phó đoàn Lâm cả ngày đều bày ra một bộ dáng xuân phong đắc ý.
DTV
Cho dù vẫn cứ là cái bộ dáng ít nói ít cười kia của lúc trước.
Nhưng đây là sự vui sướng phát ra từ sâu trong nội tâm nha, thật sự là ai nhìn thấy cũng đều cảm thấy mới lạ.
Cương Tử nhìn thấy doanh trưởng như vậy, ấy, hiện tại đã là phó đoàn. Không nhịn được suy nghĩ dưới đáy lòng: Chẳng lẽ đây chính là việc có vợ con ấm áp, hạnh phúc sao?
Chó độc thân như anh tỏ vẻ không hiểu!