Chỉ là một chuyện nhỏ như vậy, cũng không cần thiết phải hưng sư động chúng, mấy đứa trẻ làm chút chuyện đã có thể giải quyết được rồi.
Mà hai người con gái của Khâu Phương Mai bên kia, cũng đều đã lớn, hoặc ít hoặc nhiều đều đã hiểu chút chuyện.
Cho nên hai đứa nhỏ vừa về đến nhà liền đem kẹo giấu đi, nhưng cuối cùng vẫn là bị Khâu Phương Mai thấy được. Tóm lấy hai đứa nhỏ liền hỏi: “Hai đứa có được kẹo từ chỗ nào?”
Trong nhà đến cả cái nồi cũng không có mà dùng, hai đứa con gái sao có thể có tiền để mà đi mua kẹo được?
Thấy cô ta hung dữ như vậy, đứa con gái nhỏ tương đối thật thà, liền thành thật mà nói rõ mọi chuyện.
Nghe nói là Cố Tri Ý cho, cả khuôn mặt của Khâu Phương Mai đã đen lại. Được lắm, họ Cố này, thế mà lại dám nói với cô ta là mình không có tiền.
Vừa quay đầu một cái đã mua cho con mình một đống kẹo, còn nói cái gì mà ăn không hết được, đem đi chia cho những đứa trẻ khác nữa.
Phi!!
Cô ta liền biết người này nhất định là không có lòng tốt. Rõ ràng có tiền lại không cho mượn!
Lúc này, Khậu Phương Mai đã ghi hận lên người Cố Tri Ý. Cho dù là Cố Tri Ý cái gì cũng chưa làm.
Dù sao chuyện này đã được giải quyết trong vô thanh vô tức như vậy, ngày hôm sau Trần Nguyệt Hương còn cố ý đến nhà, rồi cười nói:
“Không nghĩ tới em dâu lại nghĩ ra phương pháp này, em nói xem những người này cũng thật là, cả ngày chuyện chính không lo làm, chỉ lo bàn tán mấy chuyện bát quái.”
Cố Tri Ý cười cười, cũng không nói cái gì.
Nói cho cùng thì miệng cũng là mọc ở trên người bọn họ, bọn họ muốn nói cái gì cũng không phải là chuyện mà cô có thể không chế được đúng không?
Nhưng mà Trần Nguyệt Hương nhớ tới chuyện hôm nay cố ý đến nhà để nói, liền chuyển đề tài đi. Hỏi: “Em dâu này, em bây giờ định chỉ ở nhà nuôi dưỡng con cái thôi à? Bộ đội bên kia có một trường tiểu học, có một cô giáo đúng lúc sắp sửa sinh nở. Hiện tại nói là đang tìm giáo viên, không phải em đã tốt nghiệp cao trung rồi hay sao? Nếu không em đi thử xem thế nào?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại monkeydtruyen.com - https://monkeydtruyen.com/index.php/xuyen-khong-ta-dem-theo-vat-tu-lam-giau-nuoi-con/chuong-359.html.]
Cái vị trí trong trường tiểu học này đúng là rất nổi tiếng, suy cho cùng thì công việc không quá nặng, lại ở gần nhà lớn.
Mỗi ngày lên lớp trong mấy giờ, mỗi tháng còn có thể kiếm thêm được một ít phí sinh hoạt.
Cố Tri Ý lắc lắc đầu, nói: “Không được đâu, chị Nguyệt Hương, Tam Bảo nhà em vẫn còn nhỏ, cũng yêu cầu phải có người chăm sóc. Thời điểm hai đứa nhóc Đại Bảo và Nhị Bảo học tập nếu không có chuyện gì em cũng có thể dạy cho chúng nó một chút, chờ lớn thêm chút nữa liền ném luôn vào trường học.”
Nghe cô nói như vậy, Trần Nguyệt Hương cũng không nói cái gì nữa.
Cô làm lãnh đạo của người nhà ở nơi này, nhiều ít gì cũng sẽ hỏi một chút chuyện của đám người nhà đi theo.
Nhưng mà chuyện Cố Tri Ý muốn chiếu cố con cái này cũng có thể hiểu được.
Nói xong vài câu cũng liền đứng lên rời đi.
Cố Tri Ý không phải là không nghĩ tới chuyện tìm công việc ở bộ đội, nhưng là nghĩ lại Tam Bảo còn nhỏ thì thôi không nói, bản thân cô cũng thật sự không có cái ý đồ kia. Vậy liền dứt khoát từ bỏ luôn ý tưởng này.
Số tiền trái phải của hiện tại cũng đủ cho cả nhà ăn uống sinh hoạt.
Hiện tại điều phải làm chính là suy nghĩ xem sau này phát triển theo hướng nào mà vẫn nằm trong giới hạn của cái niên đại này, Cố Tri Ý chỉ còn chờ đợi gió đông tới.
Đã tới vài ngày rồi, lúc trước nói muốn mời mấy người đã giúp đỡ gia đình họ trước kia ăn bữa cơm, nhưng vẫn luôn trì hoãn đến bây giờ.
Chờ thời điểm buổi tối lúc Lâm Quân Trạch trở về, Cố Tri Ý liền nói chuyện này ra.
DTV
“Mọi người xem thử xem, đêm mai có thời gian rảnh hay không? Nếu có thì nói với em để ngày mai em dậy sớm một chút đi đến Cung Tiêu Xã mua chút rau.”
Lâm Quân Trạch suy nghĩ một chút, nói: “Cũng được, ngày mai anh sẽ nói với bọn họ một tiếng trước.”
“Vậy đại khái có mấy người thế, để em có thể chuẩn bị được tốt hơn.”